Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Truyện Sex - Bị Hiếp Dâm Thật Sướng

Đụ mẹ, tiền bạc vòng vàng để đâu. Đưa ra mau không thôi tao chém thấy con bà nội mày bây giờ. Nghe gã đó nói, tui biết là gặp ăn cướp. Chồng tui mếu máo: -Làm gì có tiền bạc vòng vàng mấy ông ơi. Vợ chồng tui nghèo rách xơ mướp... Gã cầm đèn pin đá vào bụng chồng tôi cái hự. Ổng qụy xuống. Một gã giở mùng lên. Tui run lẩy bẩy. -Đụ mẹ mày, tiền bạc giấu đâu ,mậy ? -Dạ, dạ, mấy ông thương tui, nhà tui hổng có gì hết. Vừa nói, tui vừa nhích sát vào trong góc. 
Khu vực này nhà cửa còn thưa thớt chứ hổng có đông vui, đèn sáng ngất trời như bây giờ. Chập tối, ăn cơm xong là vợ chồng tui chui vào mùng để tránh muỗi. Điện không có, làm gì có tivi. Thú giải trí duy nhất của vợ chồng tui là chiếc đài ba băng, đêm nào cũng mở khi thì cải lương, khi thì tân nhạc. Nghe chán, chồng tui lột quần tui ra, leo lên đụ phành phạch rồi lăn ra ngủ. Nói thiệt với mấy chị, hổng biết chồng mấy chị đụ mấy chị ra sao, chứ thằng chồng tui đụ như gà. Suốt 9 tháng về làm vợ ổng, ngoại trừ một lần ổng say, ổng đụ được chừng 3 phút. Còn thì mới đút vô, nhắp nhắp mấy cái, chưa kịp biết mùi sướng là ổng đã phun ào ào, hết cả vốn lẫn lãi. Tối bữa đó, cũng như thường lệ, tui và ổng chui vô mùng. Đang nghe đài hát tuồng cải lương "Trăng vàng soi dái ngựa" thì có tiếng đập cửa rầm rầm, rồi tiếng người la lớn: -Mở cửa, xét giấy tờ. Chồng tui lồm cồm ngồi dậy. Miếng đất này của ông bà già chồng tui cho. Khi dọn về đây, vợ chồng tui khai báo với chánh quyền đàng hoàng, và được cấp giấy tờ đầy đủ. Không hiểu mấy ổng muốn xét cái gì. Cửa mở, bốn gã đàn ông bước vào, ánh đèn pin quét thẳng vô mặt chồng tôi. Một gã hỏi: -Ở đây mấy người? -Dạ, có tui với 
bi cấy chung quanh đầu khấc đẩy vô tới đâu, biết tới đó. Tui sướng thấu trời xanh. Nó nhắp lúc mạnh, lúc nhẹ. Có lúc nó để lút cặc nó trong l. tui, rồi nhíp nhíp. Có lúc, nó chỉ chơi vô một nửa rồi bất thình lình, nó đẩy nguyên con nghe cái hự. Nước l. tui xịt ra lênh láng. Tui quên hẳn thằng chồng xấu số đang nằm chèo queo dưới đất. Tui ngậm con cặc của thằng đại ca trong miệng, mút như mút cà rem, tui đưa tay bợ đít thằng đang đụ tui, phụ nó đẩy cặc vô cho sâu. Một lát, nó ghì chặt tui, lồn. tui nóng bỏng vì khí nó xịt ra ào ào. Con cặc của thằng đại ca trong miệng tui bi giờ cứng ngắc. Nó chồm lên chồm xuống, đụ vào miệng tui phành phạch trong lúc thằng thứ tư tụt quần, rà rà cái đầu chày vào cửa lồn. tui rồi nhấn một cái chót. Cả hai thằng cùng xịt khí ra cùng một lúc. Thằng đại ca xịt vào miệng tui còn thằng thứ tư vì nhắp mạnh quá, nên cặc nó trượt ra ngoài lúc nó xuất tinh. Khí nó phun lênh láng trên bụng tui. Thằng đại ca vừa mặc quần vô, vừa ra lệnh: -Thôi, rút tụi bay. Trả lại nó cái đài. Cả bốn thằng đi mất tiêu rồi mà tui vẫn còn thấy sướng. Tui

ĐÊM KINH HOÀNG.

nhưng nó và mẹ vẫn cảm thấy vui và hạnh phúc, mẹ nó tuy không quá xinh đẹp nhưng cũng có chút nhan sắc, mặc dù chỉ mới 36 tuổi nhưng do phải làm việc vất vả nên mẹ nó trông già hơn những người phụ nữ cùng trang lứa, nó để ý thời gian gần đây có một số người thường xuyên đi vào trong nghĩa địa để buồn bán cái gì đó màu trắng, lo sợ có bọn đó làm điều xấu nên thằng Tâm lén mẹ mua một con dao nhỏ giấu ở dưới cái chiếu nó hay nằm. Tối hôm đó, một đêm mà nó và mẹ không thể nào quên được, cũng như hằng ngày mẹ nó thắp đèn đan rổ còn nó thì lên gác học bài, đêm đó trời mưa tằm tả, không khí mát mẻ làm nó ngủ quên lúc nào không hay, đang trong giấc ngủ thằng tâm cảm giác như mình đang bị trói, bên dưới nhà có nhiều tiếng động mạnh, nó lơ mơ nghe thấy tiếng của mẹ nó đang la hét:

Thằng Tâm mồ côi cha từ khi lên chín, nhà lại nghèo, nó và mẹ nó-tên Hân ở trong một cái chồi xập xệ trong tận cùng cái nghĩa địa, công việc hằng ngày của mẹ nó là đi thu hoạch ca-phe cho mấy ông chủ trong vùng, tối về thì đan rổ kiếm thêm tiền lo cho nó ăn học, tối nào mẹ nó cũng thắp đèn làm tới tận 1,2 giờ khuya rồi mới ngủ, từ trong nhà nhìn ra ngoài vắng tanh như tờ, thỉnh thoảng chỉ có tiếng mèo kêu. Cuộc sống của mẹ con thằng t
Ngồi trong lớp học nhưng đầu óc thằng Tâm chỉ nhớ đến những thước phim mà nó mới xem ngày hôm qua, một bộ phim xxx rất hay, một bộ phim nói về chủ đề incest, những cảnh làm tình trong phim khiến nó không tài nào tập trung được, dù nó đã tự sướng tới 3 lần trong đêm hôm qua, nó ao ước được như diễn viên nam trong phim đó, nhưng ước mơ chỉ là ước mơ vì nó biết điều trong phim không thể nào xảy ra được, nghĩ tới phim rồi nó lại nhớ lại một chuyện đã xảy ra cách đây 5 năm-lúc nó mới 14 tuổi.


haha, *** con này thơm quá, bên trong còn đỏ hồng chắc lâu lắm rồi không có ai đụ đây mà.
_đúng đó đại ca, em điều tra rõ về nó rồi, chồng nó chết cách đây 6 năm rồi, nó ở dậy nuôi con đó.
_ồ thế à, hehe, cô em nhịn suốt 6 năm chắc them cặc lắm hả, hôm nay anh sẽ cho em ngất ngư vì sướng *** nhá-Tên đại ca cuối xuống thì thầm vào tai mẹ thằng tâm.
Nói xong hắn đứng lên cởi hết quần áo ra, hắn quay sang nói với tên đàn em:
_hôm nay anh mày sẽ cho mày coi kỹ năng làm tình của tao.
_dạ, đại ca đụ xong cho em đụ nói với nha.

Ở dưới nhà nó nhìn thấy mẹ nó đang bị một thằng thanh niên đè xuống cái giường tre, một tên khác đang cố trói tay chân mẹ nó vào bốn góc giường, mặc dù mẹ nó ra sức quẩy đạp nhưng sức một người phụ nữ không thể địch lại hai thằng thanh niên, rất nhanh chóng chúng đã trói mẹ nó lại, chúng đứng lên nhìn mẹ nó rồi cưới một cách đầy dâm dục, một tên ngồi xuống kế bên mẹ thằng Tâm, tay tên đó vuốt lên eo mẹ thằng Tâm, vừa vuốt hắn vừa nói:
_ôi đẹp quá, cái vú săn chắc, bụng thì không một chút mở. rẹt…rẹt…
Tên đại ca vừa khen vừa ra sức xé nát chiếc áo của Hân. Thân thể mẹ thằng Tâm dần lộ ra, tuy thằng Tâm không nhìn thấy gì nhưng nó có thể nghe thấy tiếng cười đầy dâm dục của bọn thanh niên bên dưới:
_lú chó, lũ mất dạy, lũ khốn nạ…
Hân chưa kịp chữi hết câu thì tên đàn em đá nhanh chóng nhét miếng giẽ vào miệng Hân làm nàng không chữi được nữa. tên đai ca ngồi vuốt ve và khen lớn:
_Hé hé, mẹ nó nhìn con đĩ này đã quá, đen đúa thế mà hai cái vú đẹp phết.
_đại ca thấy em giới thiệu đúng không?
_tốt, lần này mày làm tốt lắm, nhìn con điếm này chắc cũng dâm lắm đây.
Vừa nói tên đại ca vừa cuối đầu xuống *** mẹ thằng tâm, hắn hít một hơi dài rồi cười phá lên:

Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

Cùng ngắm gái đẹp Tự sướng



1 đôi teen VN đụ nhau 

 Xem thêm tại : ảnh sex  












The Life of a Professor

So while my non-academic friends can take a break to watch Jersey Shore, or The Apprentice, or Dancing with the Stars, should they feel like it, I find myself spending most of my time between 8 pm (when the kids go to bed) and midnight (when I go to bed) staring at stacks of students’ papers, keeping up with the readings, or preparing for class for the next day. There are many nights when my husband finds me asleep at the laptop or with a student’s paper in my hands: my body finally giving in to the exhaustion of a long work-day as well as a long commute (we are an academic couple and commute in opposite directions). Now try squeezing in research and service commitments to this model. Most of my summer and winter break is spent catching up on my research and even some on-going committee work. But research and service are such intangible concepts, especially to those outside of academia. People don’t understand how time-consuming conducting research, applying for funding, or pursuing publication can be. When I explain to my friends, that my husband and I go for several weeks sometimes without turning on the TV, except for the kids to watch their PBS shows in the morning, they gasp in disbelief. But clearly, my situation is not unique, since some of my fellow writers at University of Venus find themselves leading a similar lifestyle.

Professor

From Wikipedia, the free encyclopedia For other uses, see Professor (disambiguation). A professor is a scholarly teacher; the precise meaning of the term varies by country. Literally, professor derives from Latin as a "person who professes" being usually an expert in arts or sciences, a teacher of high rank.[1] In much of the world, including most Commonwealth nations (such as the United Kingdom, Australia, New Zealand) and northern Europe professor is reserved only for the most senior academics at a university, typically a department chair, or an awarded chair specifically bestowed recognizing an individual at a university or similar institution. A professor is a highly accomplished and recognized academic, and the title is in most cases awarded only after decades of scholarly work to senior academics. In the United States and Canada the title of professor is granted to most scholars with doctorate degrees or equivalent qualifications (typically Ph.D.s) who teach in two- and four-year colleges and universities, and is used in the titles assistant professor and associate professor, which are not considered professor-level positions elsewhere, as well as for full professors. In countries on the northern European mainland, such as The Netherlands and the Scandinavian countries, usage of professor as a legal title is limited much the same way as in most Commonwealth countries, that is, it is reserved for someone who holds a chair. In the United States, "professor" as a proper noun generally implies a person with a Ph.D. who holds permanent position at the college or university level, regardless of rank. In Portugal, France, Romania and Latin America (Spanish- and Portuguese-speaking), the term professor (profesor / professor / professeur / profesor) is used for anyone teaching at a school, institute, technical school, vocational school, college, or university, regardless of the level of the subject matter taught or the level or ages of students. This includes instructors at the grade/elementary school, middle school, and high school levels. However, when the professor teaches at a university, they are specifically called a "university professor"; if holding a chair, then catedrático is used in Spanish. It is common to call university professors just "profesor" (Spanish) or "professor" (Portuguese). In Italy, primary school teachers are called "maestro"(m) or "maestra"(f). Teachers in secondary schools scuole secondarie are called "professore"(m) or "professoressa"(f); the same title is used for university professors. In Spain, the term professor (Basque, Galician and Spanish: (m) professor, (f) profesora; Aranese and Catalan: (m) professor, (f) professora) is used for higher-level teachers at the secondary education level (high school, lyceum, institute, etc.) and above (i.e. institute, technical school, vocational school, college, or university). Instructors at the primary or elementary school level are called teachers (Aranese: (m) mèstre, (f) mèstra; Basque: (m) maisu, (f) maistra; Catalan and Galician: (m) mestre, (f) mestra; Spanish: (m) maestro, (f) maestra). When the professor teaches at a university, they are specifically called a "university professor"; if holding a chair, then chair (Aranese: catedratic; Basque: katedraduna; Catalan: catedràtic; Galician and Spanish: catedrático) is used. In Spain, it is not common to call university professors just "professor". In Poland, the term profesor means professor extraordinarius and professor ordinarius at colleges and universities. Traditionally it has been applied to anyone who teaches at a (Polish) high school (grades 10-12). Beyond holding the proper academic title, universities in many countries also append famous artists, athletes and foreign dignitaries with the title honorary professor, even if these persons don't have the academic qualifications typically necessary for professorship. However, such "professors" usually do not undertake academic work for the granting institution.

Anh Tôi

Nếu quí vị đọc xong bài này muốn đổi cái tựa AN TÔI là AN TỒI hay AN TỘI gì cũng được. Tôi không care. Đời tôi còn gì nữa mà care. Ngay từ thuở 13 tôi đã mồ côi cha lẫn mẹ, đi ở đợ tuốt miệt Cà Mau không may bị năm thằng chăn trâu dụ dỗ ra đồng đè ra cưỡng hiếp te tua. Dì tôi thương tình đem về nhà nuôi dưỡng một thời gian rồi gởi lên Sài gòn cho trọ học. Bù lại sự mất mát, càng lớn lên tôi càng xinh đẹp và thông minh rất mực. Học hành siêng năng, thi đâu đậu đó; đặc biệt là về ngành kinh doanh. Ra trường tôi mau mắn kiếm tiền làm giàu và thay bồ thay bịch như thay áo. Ban ngày thơ thới đi làm, tối về cặp hết thằng này tới thằng nọ mà chả thằng nào làm tôi thực sự thõa mãn. Tôi không biết mình mắc phải chứng bệnh dâm loàn từ lúc nào kể từ sau ngày tôi bị hiếp dâm. Thấy hai thằng khựng lại hơi lâu tôi khẻ cựa mình, dạng háng, hất mu khêu gợi, chúng vội hoàn hồn rồi cùng nhào xuống vục mặt vào thần lồn tôi gầm gừ giành nhau bú liếm như ngây như dại. Lưỡi hai thằng đen này hình như có gai. Rà tới đâu lồn tôi chảy khí dầm dề tới đó. Đưa hai tay ấn đầu chúng nó vào lồn, tôi nẩy mu, tôi xiết chặt, miệng xuýt xoa, rên rỉ không ngừng. Tôi nứng hết mình. Mu phồng lên kéo hai mép lồn đầy lông giản ra, căng cứng, dọc dài như hai bờ mương. Tôi sướng quíu tới són đái bắn thành tia. Cặp vú hồng hào, săn chắc của tôi cũng bị hai thằng ham hố bú bóp cho đau điếng. Sau đó chúng lật úp người tôi lại, kéo mông chổng cao xong thằng thì nhanh nhẹn luồn xuống đùi tôi ngốc đầu lên tiếp tục bú liếm, còn thằng kia vạch mông tôi ra bú đít say sưa. Đụ đường miệng, cả hai thằng đều thích bắt tôi quì như một thứ nô lệ tình dục. Chúng thích nắm tóc tôi xoắn chặt lại áp sát mặt tôi vào bộ phận sinh dục của chúng mà chà sát chẳng chút thương tiếc rồi bắt bú liếm. Tôi tưởng chừng như chúng coi cái gương mặt xinh đẹp, khả ái này là một cuộn giấy đi cầu không hơn không kém. Tôi đã phải chật vật há rộng cái miệng hờn dỗi xinh xắn của mình ra để luân phiên bú cặt, mút dái cả hai thằng. Có lúc tôi bị banh miệng ra để cố nuốt một lúc hai con quái vật to lớn, bóng lưỡng, dài ngoằn như hai con rắn hổ mang nhiều phen làm tôi ngợp thở, sặc sụa, cuống họng đau nhừ. Tôi làm gì có miệng rộng để nuốt một lúc hai hòn dái, ấy thế mà có thằng cố lấy tay nhét vào. Đang nhấp nhô nhịp nhàng bú cặt có thằng coi bộ chưa đã nên giữ chặt đầu tôi lại rồi cong người nẩy cặt đụ miệng tôi lia lịa. Lúc nứng quá nó đâm lút vào cuống họng làm tôi suýt ói mấy phen. Lại có thằng luồn tay xuống bồng ngược tôi lên, đầu xuống đất, chân đưa lên trời, nó bú lồn tôi, tôi bú cặt nó. Còn nhiều kiểu nữa. Trong lúc đang mơ màng, say sưa bú mốm chợt hai thằng khốn nạn rút cặt ra đánh choạt một tiếng rồi cùng quay lưng lại, chổng mông lên nắm đầu tôi dí sát vào bắt bú đít. Thoạt đầu tôi khá bỡ ngỡ, chần chừ rốt cuộc cũng le lưỡi liếm từ biều dái liếm lên tới lỗ đít nhăn nhúm, nham nhở lên xuống nhiều lần rồi chụm miệng bú lỗ đít một hơi cho hai thằng đã đời ống điếu. Đang bú đít thình lình tôi thò tay nắm lấy hai con cặt cứng như thép nguội đang gục gặt phía trước bẻ ngược ra đằng sau tôi liếm tôi mút tôi bú chùn chụt làm cả hai thằng quíu giò quíu cẳng nhảy dựng lên rên la xoa xuýt um sùm. Chơi như thế nào đã thõa. Hai thằng lại đè ngửa tôi ra, ngồi chồm hỗm trên mặt tôi bóp miệng bóp hầu bắt bú cặt, mút dái, liếm đít, thằng kia thì cằm cặt tọng mạnh vào lồn rồi rút hẳn ra ngoài rồi lại tận lực tọng vào. Đụ chán lại đổi kiểu chổng mông cho chúng chơi hậu môn như chó và tiếp tục ngẩn đầu lên bú cặt. Cả ba con người vật lúc này đều xuất hạn dầm dề. Nước mắt nước mũi tôi cũng ứa ra tuôn dài. Đã thế cái thằng đang hùng hục đụ lỗ đít tôi chợt dơ tay đánh bớp một cái vào mông tôi rồi gầm gừ phun một câu:“talk dirty to me”. Trời đất! Xưa nay tôi chỉ thích mang lồn cho thiên hạ đụ, chớ nói tục thì tôi ngượng vô cùng. Vậy mà bây giờ lại phải phun ra những câu tục tiểu “Sướng quá! Nứng quá!” mà ngượng cả mồm. Dai dẵng sau hơn một giờ đồng hồ đụ đéo đủ kiểu đủ cách hai thằng đen mới chịu xuất khí. Thằng trước thằng sau lần lượt cầm cặt nhanh nhẩu quì xuống vừa xục vừa xịt ào ạt lên tóc tai mặt mũi tôi nhễ nhại, nhớt nhát, nhầy nhụa những khí là khí. Mùi tinh trùng thấm vào da, vào mũi xộc lên tới óc tanh nồng. Tôi nhắm mắt nuốt không kịp, há miệng ngáp vì ngợp thì một thằng ngồi xuống banh mắt tôi ra nhỏ những giọt khí còn sót lại vào trong con ngươi làm tôi hoãng hồn, dẫy nẩy. Vắt kiệt tinh trùng xong hai thằng mới đưa cặt cho tôi cho liếm láp, bú mốm, dọn dẹp sạch sẽ. Cuối cùng chúng đứng dậy cầm cặt xục xục mấy cái rồi chỉa xuống đái tồ tồ lên đầu, lên mặt, lên ngực tôi lênh láng, ướt mèm. Tôi la hoảng, lăn lộn trên giường, nước mắt thầm ứa ra, cảm thấy nhục nhã, ê chề, thương cho cái thân phận đàn bà mười hai bến nước như tôi. Sau trận giao hoan đầy tội lỗi thú vật đó tôi đâm ra Đụ đường hậu môn thì trời ơi đúng là một cái thú đau thương. Tôi càng dãy dụa kêu la, càng quằn quại rên xiết chúng càng tỏ ra sướng thấu trời xanh. Lấy tay banh hai bờ mông đầy đặn, nở nang của tôi cho lỗ đít mịn lông lộ ra xong hai thằng thay phiên bú liếm cho tới khi các cơ vòng quanh đít mềm ra chúng mới nắm con cặt cứng ngắt nhét vào mà đu mà đéo. Cách đụ đéo của hai thằng cứ như chày vồ dọng chuông, dọng cái nào cái nấy thật đích đáng làm tôi đau thốn đít, rêm cả thần xác lẫn thần hồn. Tôi vẫn quan niệm rằng lồn đàn bà để đái, đẻ và đụ, nếu coi lỗ đít như lỗ lồn để hành lạc thì thật là thú vật. Mà hai thằng này thú vật thật. Đang chỉa mông banh đít phụ họa cho một thằng hì hục đụ lỗ đít tôi như máy chợt nó ngưng lại vòng tay ôm lấy ngực tôi nhấc bổng lên đặt ngồi gọn lõn vào lòng. Vừa ngồi xuống tôi đã tiếp nhận trọn vẹn con cặt dài ngoằn, cứng ngắt đâm lút cán vào lỗ đít vốn đã tội nghiệp của tôi. Một tay nó xe đầu vú, tay kia bẻ ngược đầu tôi ra sau nút lưỡi một hồi xong xốc nách tôi lên cho cưỡi ngựa. Cưỡi ngựa là một thế đụ luôn luôn làm cho thần lồn tôi tăng kích thích đến tột độ. Tôi nứng hết mình. Khí lồn lai láng ứa ra chảy ướt cả cặt dái thằng đen. Cứ thế tôi say sưa động cỡn, đít tôi lên xuống bão bùng, nhấp nha nhấp nhỗm, chà tới chà lui. Tôi đụ sướng đến mức không khí trong âm hộ bị thỏi sắt đen ngòm, dài sọc chui ra thụt vào nén lại rồi vỡ ra tạo thành những âm thanh “bẹt, bẹt, pịt…pẹt…” nghe như âm hộ địt. Tôi tiếp tục hăng say nhún nhảy, vú nẩy bồng bềnh, thỉnh thoảng le lưỡi liếm phớt con cặt thằng khác đang chỉa thẳng vào mặt tôi, tay nó xoa bầu dái, tay xục cặt như điên. Cưỡi được một lúc, thằng đen lại đổi kiểu. Nó lồm cồm bồng tôi đứng dậy, cặt vẫn cắm sâu trong đít, dang chân lấy thế tung hứng thân người tôi lên xuống rất điệu nghệ. Thân thể tôi dù có mảnh mai, thon thả nhưng khi rớt xuống cộng thêm sức hút của trái đất làm tôi cảm thấy lỗ đít tội tình của mình đã nuốt tận gốc con cặt khổng lồ và dài đến nỗi tôi tưởng nó có thể đâm thấu lên tới cuống họng đứa con gái đáng thương này. Tung hứng được một lúc thằng đen thấm mệt, cẩn thận rùn người xuống chống một tay trên mặt giường rồi đổ ngửa ra kéo theo tôi nằm tênh hênh trên chiếc bụng đầy lông lá của nó, xong nó lòn hai tay xuống đưới cặp đùi trắng nõn của tôi ghì mạnh về phía trước làm thân người tôi co gập lại, hai chân tôi vượt khỏi đầu, cặp mông nâng lên, lồn xưng xỉa lộ ra, đít vẫn ngậm chặt khúc thịt oan tình, đen đũi, độc hại khôn cùng kia. Thằng đen đang xục cặt thấy miếng mồi ngon chỉa ra mời mọc vội rùn người xuống kê hai đầu gối vào cặp đùi tôi làm điểm tựa rồi hai tay nó cầm con cặt cương cứng vuốt lên vuốt xuống, xoắn qua xoắn lại xong đút vào. Tôi tưởng nó đút vào âm hộ đang hả toạt miệng ra chờ đợi nào ngờ nó lại chơi ngông cố nhét vào lỗ đít tôi đang ngậm con cặt thằng bạn nó bên trong. Tôi đã từng đụ một lúc hai ba thằng, thậm chí bốn, bị chúng luân phiên đụ toạt cả đít, nhưng chưa bao giờ hậu môn tôi lại tiếp nhận một lúc hai con quái vật khổng lồ, đầy lông lá, hung hăng và tàn độc này. Lúc quì xuống bú cặt tôi đã phải cầm bằng cả hai tay mà đầu khấc vẫn dư ra một khúc. Bú loại cặt vừa to vừa dài quá khổ này chẳng ngon lanh béo bổ gì, chỉ tổ sức môi, toạt miệng. Ấy thế mà rồi tôi cũng phải cam chịu đưa đít cho hai thằng đen thõa mãn chứng bệnh khổ dâm của chúng nó.

Ấn Tượng Đầu Đời

Tôi không biết là tôi có cảm giác thích đàn ông từ khi nào, nhưng từ nhỏ tôi đã có những cảm giác tò mò và hồi hộp mỗi -Hôm nay chú không di làm sao? khi vô tình bắt gặp một người đàn ông đứng ông đứng đái ở một góc cây nào đó, tôi giả bộ đứng đái kế bên và len lén đưa mắt nhìn vào cu ông ta, mặc dù lúc đó cu của ông ta rất bình thường, tôi bị kích thích bởi những chùm lông rậm rạp và con cu to dài đang bắn những dòng nước. Khu xóm của tôi là khu lao động, có những người từ kinh tế mới dọn về nên hầu hết là họ không có nhà, họ chỉ có những căn nhà được cất một cách sơ sài cho đỡ mưa nắng, một hôm đi học về, tôi đi ngang một chỗ ở của một người hàng xóm, ông ta đang ở trần, mặc quần đùi và đang nằm đọc sách, chắc có lẽ là những cuốn sách như Chú Kim, cô giáo Thảo, nên cu ông ta chỉa thẳng lên trời (vì ông ta không có mặc quần lót nên con cu cứ tự do mà cương cứng) Tôi về ngang nhà ông ta thì trời bỗng đổ mưa, tôi sợ bệnh chạy vào mái nhà của ông ta trú mưa, nhưng vì mái nhà của ông ta rất nhỏ nên chẳng bao lâu tôi bị mưa tạt ướt, lạnh quá tôi mới quay vào nhà định xin ông ấy cho tôi vào trong để trú mưa, vừa quay vô tôi nhìn thấy con cu ông ta trong tư thế đang cương cứng, tôi bị kích thích dữ dội, thay vì xin trú mưa tôi lại im lặng và dán mắt vào chổ nhô lên giữa hai ống quần, và lúc đó con cu trong quần tôi cũng bắt đầu cương cứng, tôi lấy tay bót nhẹ vào nó như thầm bảo : hãy nằm yên, đừng ngóc đầu dậy mà lộ tẩy. Thằng nhỏ dường như chẳng chịu nghe lời tôi càng đụng vào nó thì nó càng cương cứng. Như biết có người đang nhìn mình người đàn ông bỏ quyển sách xuống đưa mắt nhìn tôi và hỏi : -Cháu đụt mưa hả? Ôì sướng biết mấy - Chỗ của chú vừa hết việc nên chú nghĩ, đang tìm việc làm khác, cháu có lạnh không? - Dạ cũng hơi lạnh, tôi nhỏ nhẹ trả lời Ông ta lấy cái mềm cũ nãy giờ lót trên đầu bung ra và đắp lên người - Cháu lên đây nằm chung với chú, lạnh sẽ dễ bị bệnh lắm đó Tôi ngoan ngoãn vâng lời và giở mền chung vô, mùi da thịt đàn ông làm cho tôi rạo rực, cái mùi thật là hấp dẫn, tôi hít một hơi thật dài và đê mê tận hưởng - Chú đang đọc sách gì vậy? - Sách tầm bậy đó mà - Cháu có thể coi được không? - sách này chỉ dành cho người lớn thôi, cháu còn nhỏ không thể đọc Mưa bên ngoài ngày càng nặng hạt, tôi thầm cầu mong cho trời cứ mưa hoài để tôi được kéo dài những giây phút bên cạnh người đàn ông đầu tiên trong đời tôi. Ông ta tiếp tục đọc sách, hình như là không chú ý dến sự có mặt của tôi bên cạnh. Tôi đưa mắt lần nhìn lên ngực ông ta, bộ ngực to tròn vạm vỡ của một người đàn ông lao động, hai núm vú tròn xoe, nhô lên một cách khiêu gợi, cái bụng thon nhỏ với một hàng lông xoăn tít chạy dài ngang rốn, bất ngờ ông ta lấy chân gát ngang mình tôi, con cu nằm ngang vừa to vừa dài làm cho tôi thèm thuồng, lâu lâu nó giựt giựt thật là khiêu khích, tôi không thể dằn lòng được nữa tôi đặt tay lên con cu của ông ta và bóp nhẹ - Chú........sao của chú bự quá vậy? - tại cặc của chú đang nứng, chú đang đọc chuyện dâm mà - Nứng là nó cứng như vậy hả chú? - vừa cứng mà vừa nóng nữa, cháu không tin hả, rờ thử coi! Tôi ngoan ngoãn nghe lời ông ta và cầm lấy con cu của ông ta kéo ra kéo vô. Bàn tay chai sần của ông ta vừa cầm lấy con cu của tôi vừa sụt một cách nhẹ nhàng, ông ta sụt một cách thành thạo, lâu lâu lấy ngón tay xoa lên đầu khất của tôi, tôi có cảm giác nhiều hơn là tự tôi làm cho tôi, tôi trân mình tận hưởng cảm giác sung sướng mà ông ta đem đến - cháu cầm chặt con cu của chú mà sụt mạnh, như vậy chú mới sướng Tôi ngoan ngoãn nghe lời, tay tôi cầm con cu gân guốc kéo ra kéo vô nhanh hơn Ông ta nhắm nghiền mắt, miệng suýt xoa vì sướng, tay vẫn sụt cu tôi - cháu sướng không? Tôi không ngần ngại thọc tay vô quần ông ta và cầm lấy con cu, nó vừa cứng vừa dài, trên đầu còn có một thứ nước gì đó nhớt nhớt, con cu giật giật khi tay tôi đụng vào - cứng thiệt đó. tôi đưa mắt nhìn ông ta khẽ nói - trong khi nó nứng mà biết cách làm sẽ sướng lắm - sướng? Tôi ngạc nhiên hỏi lại, từ trước đến giờ tôi chưa biết như thế nào là sướng - nhưng phải có hai người con trai và con gái mới được phải không chú? - Không cần, một mình cũng có thể làm cho mình sướng được - chú nói thiệt hả? Chú chỉ cháu đi! Người đàn ông không trả lời ông ta thọc tay vô quần tôi và bóp nhẹ nhẹ vào con cu của tôi - chú vẫn thường tự làm cho mình sướng bằng cách sụt cặt, nhất là những lúc này, sụt cặt sướng lắm Tay tôi lúc này vẫn dang nắm chặt cu của ông ta, con cu to cứng dang giật giật trong bàn tay tôi. Mưa bên ngoài vẫn nặng hạt, nước đã ngập đường đi, người đàn ông rút tay tôi khỏi cu ông ta và đứng lên lấy tấm vách làm cửa che lại, ông ta quay vô và từ từ tụt cái quần đùi đang mặc xuống, lần đầu tiên đứng trước một người đàn ông trần truồng tôi không khỏi ngượng ngập và bỡ ngỡ, ông ta cầm lấy con cu to cứng và kéo ra kéo vô một cách thích thú - như vầy người ta gọi là sụt cặc đó cháu Một tay cầm cu còn tay kia ông ta xoa lên ngực của mình - cháu có thể làm giống chú được không? - nếu cháu thích. Ông ta trả lời tôi tay vẫn không ngừng sụt cặc Tôi cởi vội quần của mình và cầm lấy con cu đang cứng vì nứng và bắt trước làm theo ông ta, chùm lông quanh con cu của ông ta thật là rậm rạp, trong khi con cu của tôi thì chỉ có vài cọng lông măng mọc quanh hòn dái - Sướng không cháu? Vừa sụt ông ta vừa hỏi - dạ cũng thích thích - những lúc chú không có tiền chơi gái chú thường sụt một mình, như vầy đỡ tốn tiền mà khỏi sợ bị bệnh Vừa nói ông ta vừa đi đến và ngồi xuống cạnh tôi - cháu sụt cho chú và chú sụt cho cháu, như vậy sẽ hứng hơn đó - dạ sướng - chú cũng sướng lắm - cu của chú bự và đẹp quá - cháu thích nó không? - dạ thích - cúi xuống hôn nó đi! Tôi không ngần ngại cúi xuống hôn nhẹ vào con cu, tôi hôn dọc theo chiều dài của con cu, mùi cặc đàn ông xông vào mũi kích thích tôi tột cùng - a..ahhh sướng quá, cháu giỏi quá Khi tôi hôn tới hai hòn dái săn cứng thì ông ta không kèm được sự sung sướng nên ghì mặt tôi vào sát cặc ông ta và rên rỉ : - cháu giỏi quá, ahhhhhh.....ahhh.....sướng quá cháu ơi.Vừa nói ông ta vừa đè tôi xuống giường và đưa miệng ngậm lấy con cu của tôi và nút nút. Lần đầu tiên tôi được người ta bú cặc, tôi không biết làm sao hơn là vùng vẫy và rên rỉ : - chú...cháu....sướng. cháu......thương chú......nữa đi chú! Chú ơi......sướng lắm, đừng ngừng lại nghe chú! Cháu năn nỉ chú, chú làm cho cháu sướng đi! Người đàn ông vẫn say sưa bú cu tôi, tôi nẩy ngược cu tôi lên trên để nó nằm sâu trong miệng người đàn ông tuyệt vời đó. Bú cặt tôi một hồi, người đàn ông đứng vậy và đưa con cặc to cứng đến trước mặt tôi, tôi không chần chừ há miệng ngậm lấy và nút nút như ông ta đã làm khi nãy - Ahhh........sướng quá! Cháu giỏi quá!!!! ahhhhhhh, chú sướng quá!!!! Ông ta cầm lấy cặc mình và đút vào miệng tôi, trong khi tay thì vẫn sụt con cu của tôi - cháu liếm cặt chú đi, chú gần ra rồi đó Tôi nghe lời và le lưỡi liếm dọc con cu ông ta, bây giờ thì nó to và dài hơn lúc đầu, tôi còn le lưỡi liếm cái đầu cu to tròn của ông ta nữa Ahhhhhh.........cháu.....chú ra nè.....ahhhhhhhhh Một dòng nước màu trắng đụt sịt ra từ cái khe hở trên đầu cu ông ta con cu của ông ta giật giật từng hồi, dòng nước đó sịt ra dính đầy trên mặt tôi. Ông ta cúi xuống ngậm lấy con cu của tôi bú mạnh, và vì hứng quá, tôi cũng rùng mình và một cảm giác sung sướng bao trùm lấy con người của tôi, tôi nảy ngược con cu vào miệng ông ta để⠣ho một dòng nước từ cu tôi bắn xối xả vào đó. Ông ta nuốt hết tinh trùng của tôi sau đó lấy lưỡi liếm quanh đầu khất cho tới khi không còn một giọt khí - sao chú nuốt nó? Tôi hỏi - tại cháu lần đầu tiên xuất tinh nên khí của cháu rất tốt, với lại khi cháu bắn ra chú nuốt vào cháu mới sướng - sao hồi nãy chú không kêu cháu nuốt của chú? - chú sợ cháu không quen, vậy lần sau cháu nuốt nó nghen? - miễn sao cho chú sướng, chú bắt cháu làm gì cháu cũng chịu - cháu ngoan quá! Người đàn ông nói và ôm tôi vào lòng, ông hôn khắp mặt tôi và hôn lên môi tôi, ông ta lấy lưỡi liếm môi tôi và cho vào miệng tôi - cháu ngậm lưỡi chú đi Hơi thở từ miệng của ông ta thật là thơm, hơi thở của một người đàn ông độ tuổi 30 đã làm cho tôi ngây ngất, con cu tôi từ tử cứng trở lại, tôi cạ nó vô người ông ta và nói khẽ : - chú, cháu muốn nữa - không được, cháu còn nhỏ phải giữ gìn sức khỏe, xuất tinh hoài không tốt Nói xong người đàn ông lại le lưỡi liếm môi tôi và kéo lưỡi tôi vô miệng ông ta nút một cách say đắm. Vì quá mệt nên tôi thiếp đi trong vòng tay của ông ta, khi thức dậy thì trời đã tối, tôi xin phép ra về mà trong lòng vương vấn những giây phút khó quên. Ba tôi cho biết chú ấy tên là Cường, năm nay 32 tuổi, là người ở ngoài miền trung vô Nam lập nghiệp, chú ở một mình và sống bằng nghề thợ hồ, từ đó một tuần 3 lần tôi đến thăm chú ấy và cùng chú ấy tận hưởng những cảm giác sung sướng của đời người, những lúc rảnh chú thường dạy tôi làm toán, giảng những bài khó ở trường cho tôi hiểu, còn tôi, những lúc mẹ tôi nấu món gì ngon tôi thường đem qua mời chú ấy. Tôivà chú ấy quan hệ với nhau khoảng một năm thì một hôm đi học về tôi hay tin chú ấy khi đang làm việc bị té từ trên cao xuống và đã chết khi đưa đến bệnh viện. Tôi bàng hoàng và không tin ở tai mình, tôi chạy đến nhà chú ấy thì thấy hàng xóm ở đó rất đông, tôi chen mọi người để vào được bên trong, xác của chú được đặt trên trên chiếc giường lần đầu tiên tôi được chú làm cho sung sướng, chiếc chiếu đậy trên thân người vạm vỡ và con cu mà tôi đã nhiều lần ngậm lấy, nước mắt tôi trào trên má. Tôi cố ngăn tiếng nấc đang nghẹn ở cổ họng, tôi về nhà và đập ống heo gom tiền và những ngày sau đó chờ không ai để ý mới len lén đặt lên dĩa tiền phúng điếu, vì chú không có thân nhân nên bà con lối xóm lo chuyện ma chay đưa chú đến nơi an nghỉ cuối cùng, bây giờ khi đã lớn mỗi lần tôi thủ dâm tôi đều nhớ tới chú, người đàn ông đã cho tôi những cảm giác đầu đời.

Anh Bạn Quý

Ngày 30 tháng 4 năm 1975. Từng đợt sóng người ào ạt ra đi. Trong số người đó có gia đình ông bà Nghị, một viên chức của chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Sau 5 năm sống nơi xứ lạ quê người, ông bà Nghị phải bôn ba đầu tắt mặt tối. Nhưng đồng lương cũng chỉ vừa đủ cho hai ông bà cùng với Duyên, đứa con gái đầu lòng vừa tròn 15 tuổi, sinh sống. Ông Nghị lúc nào cũng thấy buồn. Chẳng lẽ ông phải chết già ở cái nơi xa quê hương như thế này hay sao? Những đêm nằm thao thữc, ông vẫn bàn với bà Nghị là ông muốn am một thằng con trai để nối dòng. Cuối cùng, bà Nghị cũng đồng ý với ông. Hai vợ chồng cố gắng chơi "rút" để kiếm thêm một thằng cu tí. Trời không phụ lòng người. Sau một thời gian đụ đéo đủ kiểu, bà Nghị cấn thai. Rồi sinh được thằng Quyền. Ngày thôi nôi của Quyền, ông bà Nghị tổ chức một buổi tiệc nhỏ mời một vài người lối xóm đến chung vui. Rượu vào lời ra. Mỗi người đóng góp với ông bà Nghị một vài ý kiến, để cãi thiện cuộc sống. Ông Bá, một người bạn lol xóm đề nghị: - Chính phủ Mỹ không bao giờ bỏ đói người dân đâu ông bà đừng có lo. Bà Bá vuốt đuôi chồng: - Ông bà cứ làm như tụi tui đi. Khỏe re hà. Bà Nghị ngạc nhiên: - Làm. . . sao"' Ông bà chỉ giùm tui đi? ông Bá tỏ vẻ sành sõi: - Bà cứ khai là ông nhà bỏ đi. Rỏi bà xin lãnh trợ cấp vì có hai con nhỏ không có cha. Ông Nghị tỏ về không thích. Ông bàn ra: - Thôi. Mình còn làm dược thl cố gắng làm ăn. Tiền trợ cấp nên để cho những gia dlnh thật sự khó khăn người ta hưởng. Bà Nghị phản đối chồng: - Hơi sức dâu mà ông lo bò trắng răng. Hưởng được thì cứ hưởng chớ... Ông Nghị vẫn chưa chịu: - Nhưng trước sau gì nhà nước cũng bắt được tui. Rồi bắt tui cấp dưỡng cũng vậy thôi. Ông Bá cười ngặt nghẽo: - Anh hay lo xa quá. Khi nào anh đi làm lương bỗng cao nhà nước mới bắt anh cấp dưỡng. Đàng này anh thầu cắt cỏ, lãnh tiền mặt. Cứ khai thất nghiệp. Ai mà biết. Đàn bà vốn có tánh tham lam. Nghe vợ chồng ông Bá bàn, bà Nghị làm ngay một bài tính nhẫm trong đầu: "Ông Nghị thầu cắt cỏ. Mỗi tháng sau khi trừ chi phí, ông kiếm cũng được khoảng 2.000 dồng. Bà sẽ xin tiền trợ cấp cho ba mẹ con. Mỗi tháng ít nhất cũng có khoảng 500 đồng nữa cộng thêm foodstamp. Rồi bà sẽ xin housing, khỏi phải trả tiền nhà, khỏi phải lo tiền ăn học cho Duyên sau này. Coi như hai vợ chồng mỗi tháng dư ra ít nhất là hai ngàn. Một năm dư được hai mươi lăm ngàn. Chỉ cần 4 năm, ông bà sẽ có dư 100 ngàn. Một số tiền to lớn mà bà Nghị chưa bao giờ dám mơ ước tới. Chừng đó, có vốn rồi. Hai người sẽ ở lại với nhau một cách chính thức, mở cơ sở làm ăn, chủ cả như thiên hạ." Ông Nghị nảy giờ vẫn chưa yên tâm. Ông bàn ra: - Vợ chồng con cái đang sum họp như vắy không muốn lại muốn ly dị để mỗi tháng thêm vài trãm bạc làm chi. Bà Nghị gạt đi: - Thêm đồng nào đỡ đồng đó chứ ông. Ý bà Nghị dã quyết, cuối cùng ông Nghị cũng phải chìu theo. Ông Nghị tạm thời phải dọn hết đồ đạc, gởi tạm nhà ông Bá. Bà Nghị xin được trợ cấp dễ dàng nhờ có con nhỏ, lại bị chồng bỏ. Ông Nghị cứ sáng sớm là lên đường đi cắt cỏ. Chiều tối mới về, gởi xe bên nhà ông Bá rồi lủi thủi về nhà y như một tên trộm, Nhiều đêm đang ngủ, nghe tiếng người đi bên ngoài, ông bà Nghị cũng giật mình lo lắng. Hai người chỉ sợ cảnh sát dến gõ cửa, hoặc là nhà nước cho người đến diều tra. ông Nghị lo lắng hàn với vợ: . - Từ xưa đến giờ, anh không quen với những việc làm lén lút như vấy. Anh cảm thấy. .. nó thế nào ấy. Khó chịu lắm. Bà Nghị cằn nhằn: - Ở bên này, 100 người là hết 99 người hưởng trợ cấp làm tiền mặt. Có ai lo đâu. Chỉ có một mình ông là hỏng giống ai hết. Ông Nghị chán nãn, thôi không tranh luận với vợ nữa. Cuộc đời không êm ã trôi như bà Nghị tưởng. Bỗng một hôm, sở xã hội cho người dến xét nhà vì có tin báo ông Nghị vẫn còn chung sống với bà. May mắn là khi nhân viên thanh tra đến ông Nghị đi làm không có nhà. Bà Nghị làm ra vê oan ức, khóc than: - Ổng đã bỏ mẹ con tôi mấy năm nay. Có lo lắng gì cho tôi đâu? Người nhân viên gốc Việt trình bày: - Tôi cũng chẳng thắc mắc gì về dời sống của bà. Nhưng trên sở nhận được tin báo là ông và hà vẫn còn chung sống. Vì thế mà sở cử tôi xuống đây để điều tra. - Ai mà tàn ác quá vậy trời. Thật tình thì ... lâu lâu ổng cũng cồ ghé thăm hai cháu một lần. Người ta hỏng biết đi đồn bậy hạ. - Vâng. Nếu thật sự như vậy thì thôi. Nhưng nếu ông nhà trở lại với hà thì bà phải khai báo với trên sở. Nếu không, bà phải chịu hoàn toàn trách nhiệm. Bà Nghị cám ơn rối rít. Tối dến, khi ông Nghị đi làm về bà đem chuyện đó ra bàn với chỗng. Bà đề nghị hay là tạm thời ông lánh đi nơi khác một thời gian. Chờ chừng nào êm êm hãy trở về. Ông Nghị lại phải làm theo ý bà một lần nữa. Tạm thời, ông đi share một phòng nơi nhà người bạn, cách vợ con cả tiếng đồng hồ lái xe. Trong thời gian ông Nghị không có ở nhà không ai kiểm soát, con Duyên cũng đi chơi suốt ngày với đám bạn của nó. Bà Nghị ở nhà một mình với thằng con nhỏ. Mỗi chút bà mỗi nhờ đến ông Bá, người bạn tốt bụng bên cạnh giúp đỡ. Bà Bá làm việc cho một nhà hàng Tàu nơi trung tâm thành phố. Mỗi ngày bà phải có mặt ở nhà hàng từ 10 giờ sáng. Làm việc mãi đến 10 giờ đêm mới về. Đặc biệt trong ba ngày cuối tuần, thứ Sáu, thứ Bảy và Chúa Nhật, nhà hàng bán đến 2 giờ sáng mới đóng cửa nên hà phải về nhà thật khuya. Nhờ vậy, suốt ngày ông Bá chỉ đi ra đi vô chẳng phải đi làm việc gì cả. Vì chính hai ông bà cũng đang hưởng trợ cấp của chính phủ. Tiếng chuông reo lên, báo hiệu giờ tan học chưa kịp dứt là Tuân đã phóng nhào ra khỏi lớp. Nó muốn lấy xe thật nhanh để khỏi hị kẹt trong đống xe cộ hổn độn của parking nhà trường. Đám thằng Vũ, con Duyên và con Mai đã đi bộ ra cổng đợi nó. Tuần nào cửng vậy, cứ mỗi thứ Sáu, tan học xong là bốn dứa tvi nó chất hết lên xe, rủ nhau đi du hí... Tuân, Vũ, Duyên, Mai học cùng một trường nhưng bốn dứa học bốn lớp khắc nhau. Vậy mà chủng đi chơi chung với nhau một băng mới lằ lạ. Có lẽ là tại tụi chúng hợp "gu" với nhau. Niêm vui của chúng là hợp nhau uốn rượu, quậy và. . . làm anh bất kể nơi nào. Xe vừa ra tới xa lộ, thằng Tuân dã nhấc nhở Vũ và Mai: - Hai đứa bây ngồi băng sau muốn làm gì thì làm. Nhớ đừng có dòm ngó chuyện tụi tao nghe chưa. Vũ vừa cười hô hố, vừa trà lời nó: - Chuyện tụi lao làm còn chưa xong, hơi sức đâu mà để ý tụi bây. Vũ vừa nói vừa ôm con Mai dè ngĩla xuống băng ghế. Hai dứa vừa hun hít, vừa bóp vú, bóp chim nhau loạn xạ. Nơi ghế trước, Tuân một tay lái xe, tay còn lại nó vén váy con Duyên, thọc vào háng con nhỏ mà táy mày. Con Duyên cũng chẳng vừa. Nó chỏm người qua, kéo cá lipper quần của Tuân xuống. Vừa tính biểu diễn một màn thổi kèn, chợt như sực nhớ ra điều gì, nó quay ra sau nói với hai đứa bạn: - Ê xào khô thì dược. Đừng có xào ướt trên xe. Cảnh sát thấy được là bỏ mẹ cả đám. Con Mai từ nãy giờ mới chịu lên tiếng: - Chơi gì kỳ vậy. Đang hứng mà hỏng cho chơi. Khí lên tới óc rồi đây nè. Vũ vừa cười khằng khặc, vừa chêm thêm một câu: - Đụ mẹ. . . Hỏng cho chơi chắc tao phải "sục" cho nó đỡ tức dái. Tuân bảo hai đứa nó: - Để dành tối chơi. Trể một chút hộ chết hả? Vũ và Mai cười khằng khặc, nói vọng ra băng trước: - Vậy thì chạy lẹ lên. Hai đứa tụi tao. . . nứng lắm rồi đó... Duyên đang đi đường lươi Tuân, ngừng lại nói: - Tụi bây làm như tụi tao. . . hỏng nứng vậy. . . Chiếc xe Mustang đời 66 ngừng lại trước một khách sạn sang trọng dọc bờ biển. Vũ ngạc nhiên hỏi Tuân: - Ê Đậu xe ở đây làm gì mậy? Tuân trả lời mạt cách tự nhiên: - Mướn phòng chớ làm cái gì. Mai và Duyên cùng nhao nhao lên: - Lấy cái gì làm tiền mà mướn. Ngủ bụi đời mẹ nó cho rồi. Tuân tỏ vẻ dàn anh: - Chuyện đó để tao lo. Tụi bây câm cái mõm lại đi. Vũ Duyên, Mai trợn tròn mắt ngạc nhiên, nhìn Tuân đi thẳng lại quầy làm thủ tục thuê phòng. Cả ba đứa bán tín hán nghi chưa kịp hỏi đã thấy Tuân dơ cao hai xâu chìa khóa lắc lắc. Ba đứa nối gót Tuân chui vào thang máy. Lên đến tầng thứ tư, Tuân mới đưa cho Vũ một chìa khóa phòng. Hắn còn dặn kỹ: - Tụi bây. . . chơi cho đã đi. Đủng 8 giờ xuống dưới nhậu. Ô kê? Vũ vẫn còn thắc mắc, hỏi Tuân: - Ê lỡ đói thì lấy. . . cặc gì ăn đây? - Mầy cứ kêu order, biểu bồi mang lên phòng. Rỏi tiền ở đâu mà trả? - Tao trả rỗi. Đừng có lo. Cứ hưởng đi. Vũ vẫn chưa yên tâm. Nhưng hắn thấy Tuân nói chắc như đinh dóng cột nên cũng đỡ lo. Hấn nắm tay lôi con bồ vào phòng, rồi dùng chân đá xập cánh cửa lại. Nãy giờ nghe hai đứa nói chuyện, Duyên vẫn chưa hiểu ất giáp gì cả. Đến lúc cả hai đã vô phòng , nó mới hỏi Tuân: - Tiền ở đâu mà anh chơi bảnh quá vậy? Tuân nói gọn bâng: - Tiền ở đâu mà tiền. Anh làm gì có tiền? Vậy chớ. . . anh lấy cái gì để trả tiền phòng? Lúc bấy giờ Tuân mới bỏ nhỏ vô tai Duyên nói: - Anh chôm cái. . . credit card của bà già. Duyên cười lên ha hả, ôm Tuân hôn chùn chụt. Rồi hai đứa nó rủ nhau đi... tắm chung. Căn phòng khách sạn thuộc loại sang, rộng mênh mông. Chiếc giường đôi được trải drap, nệm phẳng phiu. Vậy mà hai đứa nó không thiết hưởng ở đó, lại khoái chui vào bồn tắm. Dưới vòi nước bông sen, hai đứa nó trần truồng như nhộng, dùa giỡn, bóp vú, bóp chim nhau tứ tung. Tuân bế xốc con Duyên. Cho hai chân con nhỏ câu vòng qua hông nó. Hai tay nó dỡ lấy cái eo thon của con nhỏ. Con Duyên ngã ngữa người ra sau. Hai tay câu cổ thằng Tuân. Rồi như sợ sức nặng của Duyên có thể làm nó tuột xuống, thằng Tuân xỏ con cu cứng ngắc của mình vào lỏn Duyên, giống như người ta gài chốt cửa. Cứ như vậy, Tuân rê con Duyên đi vòng vòng trong phòng, vừa nắc như chó nắc. Tiếng cười rộn rã của hai dứa hòa lẫn với ticng vòi nước chảy rì rào... Tuân năm nay vừa bước vào tuổi 18. Nhưng trên giấy tờ, nó chỉ mới có 16. Tuân may mắn được sinh ra trong một gia đình tương đối khá giả. Cha hần làm việc cho chính phủ, lương cao, chức vụ lớn. Ông cứ di vòng vòng công tác hết tiểu bang này đến tiểu bang khác. Mẹ hắn có cơ sở làm ăn riêng ngay tại trung tâm thành phố. Cha mẹ đi vắng suốt ngày. Tuân tha hỗ ăn chơi phắ phách. Vì hắn lằ con một nên gần như hắn muốn gì được đồ. Lâu lâu, có dịp ngồi ăn cơm chung với cha mẹ là Tuân biểu diễn mạt màn hiền lành ngoan ngoãn. Hắn đem một vài bài học ở trường ra nhờ ba mẹ chỉ dạy. Hai ông bà cảm động lắm, bèn, . , chi tiền cho nó đi học thêm. Lợi dụng tình thương của cha mẹ, thằng Tuân xài tiền không tiếc tay. Ăn học thì dỡ mà ăn chơi thì giỏi vô cùng. Đang nằm mơ mơ màng màng, Tuân cảm thấy hạ bộ của mình bị một bàn tay nắm chặt. Tiếng con Duyên ổng ẹo: - Bộ ngủ hả? Thằng Tuân trả lời: - Chưa. Một chút còn xuống bar nhậu nữa mà. Có hẹn với tụi nó rồi. Con Duyên ôm chầm lấy Tuân nói nhỏ: - Vậy thì... làm cái nữa đi anh. Tuân ngạc nhiên hỏi lại: - Cái nữa? Trời đất! Mới vừa chơi xong một cái trong buồng tắm rồi mà? Con Duyên cười rinh rích, bảo Tuân: - Rồi, nhưng mà... chưa đã! Cả tuàn nay thèm muốn chết! Bữa nay... chơi bù. Tuân kêu trời trong bụng. " Con gái gì mà dâm dữ vậy. Mới có 16 tuổi mà ham đụ đéo cỡ này. Mai mốt chắc chỉ có nước đi... làm đĩ". Tuân quay sang bảo con Duyên: - Em... dâm vừa vừa thôi. Để dành đạn một chút tối bắn nữa chớ. Duyên trây trúa: - Con trai gì mà yếu xìu. Chơi như gà. Cái kiểu đó, mai mốt ai dám lấy anh? Tuân tự ái dâng lên dồn dập. Nó nghĩ thầm: "Được rồi. Anh sẽ cho em biết... đời là gì". Nó trả lời con Duyên: - OK. Hồi nãy chưa đã phải hôn? Bây giờ anh sẽ cho em... đã thấy tía em luôn. Trong lúc con Duyên cười hăng hắc đầy vẻ thích thú thì thằng Tuân chồm người đè lên Duyên. Tuân bắt đầu hôn hít môi miệng, lỗ tai, lỗ rún, lỗ... Con Duyên đang phê thì Tuân giật mình như vừa sực nhớ ra điều gì. Nó bảo con Duyên nằm đó. Bước nhanh vào phòng tắm Tuân lấy chai "xây xập xì" tức là chai thuốc Tàu số 42, bôi khắp đầu cu của nó. Đã là dân chơi... bời thì chẳng ai còn lạ gì cái chai thuốc số 42 này nữa. Chỉ cần thoa vào cu chừng 15 phút thì tác dụng của nó làm cho thằng nhỏ nóng lên, tê mất hết cảm giác. Chừng đó có quyền chơi cho lột dên, gãy láp luôn cũng hỏng ra... Thằng Tuân bực con Duyên che bai, nói nó chơi giống gà. Nó quyết định lần này sẽ cho con nhỏ khóc cho biết thân. Tham lam, Tuân thoa thuốc hơi nhiều làm con cu của nó nóng hực lên. Tuân phải vừa đi vừa thổi vừa nhảy tưng trong buồng tắm. Đúng như những gì đã học lóm được trong mấy cuốn phim sex. Tuân cứ đi từng bước tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc để đem con Duyên đến thiên đàng. Trước khi đi vào tiết mục chánh, thằng Tuân cứ đưa con nhỏ đi cho hết tiết mục phụ. Nó ve vuốt khắp cả mình mẩy con Duyên. Đợi cho đến khi thấy da con nhỏ đã nổi gai, dâm thủy đã ứa ra tới mép lồn, Tuân mới đặt từng cái hôn "tiện tặn" lên trên cặp vú nhỏ như trái quít xẻ đôi. Duyên đúng là một con bé có máu dâm hạng nặng. Bình thường ngồi xem phim ảnh hay sách báo, chỉ cần thấy một cặp nam nữ ôm siết lấy nhau trên màn ảnh là con Duyên đã đỏ ửng hai gò má. Ai hỏng biết tưởng là nó mắc cở. Chớ thật sự là tại nó... nứng lồn. Nằm sải dài hai tay, mặc tình để cho thằng Tuân dùng lưỡi liếm khắp người nó. Con Duyên cứ chu mỏ suýt xoa. Hai chân nó chòi vòng vòng, làm thằng Tuân cứ phải xoay theo nó. Đến lúc thằng Tuân ngậm một đầu vú Duyên, đồng thời đưa hai tay nắn cái vú còn lại thì con Duyên rên xiết lên từng hồi. Nó thều thào năn nỉ Tuân trong giọng nói đứt quãng: - Tuân ơi! Chơi đi. Chơi đại đi mà. Em.... hứng lắm rồi.... Tuân cứ giả điếc vẫn tiếp tục bú vú con Duyên. Nó làm như chẳng nghe thấy gì cả. Con Duyên phải năn nỉ thêm: - Chết em rồi nè. Em nứng quá rồi Tuân ơi. Chơi em đi. Em... lạy anh. Tuân khoái chí. Hắn nghĩ thầm: "Cho em chết luôn. Bỏ cái tội... láu cá". Tuân vẫn chưa chịu cho con Duyên thỏa mãn. Nó dùng lưỡi liếm từ vú con Duyên xuống tới rún, rồi từ rún liếm dài xuống cái mu lồn lún phúng lông măng của Duyên. Tuân cứ vờn vờn Duyên như mèo vờn chuột. Nó cứ liếm mép bên này xong lại kê miệng mút cái mép bên kia. Tuân làm con nhỏ cứ nẩy nẩy cặp mông lên như bị lửa đốt đít. Giờ phút này con Duyên kêu gào khản cả cổ : - Trời ơi. Cha mẹ ơi. Sướng quá, sướng quá. Ối. Đừng... đừng... đừng có ngừng Tuân ơi. Bú em đi. Chơi em luôn đi Tuân. Tuân vẫn thấy chưa hết bài bản. Nó lòn tay bợ mông con Duyên cao lên rồi đưa lưỡi liếm vòng vòng phần thịt mềm, mịn giữa lỗ đít và lỗ lồn của Duyên. Dưới ánh sáng lờ mờ trong phòng. Tuân thấy rõ từng giọt khí trắng đục của Duyên từ trong tươn ra mép lồn, chảy dài xuống kẻ đít. Con Duyên không thể nào chịu nỗi nữa khi Tuân dùng lưỡi liếm từ sát kẻ đít nó rồi kéo ngược lên tới mu. Mỗi cái liếm của Tuân là một lần làm Duyen giựt bắn người lên như bị điện giựt. Tới lúc Tuân dùng lưỡi mà đè cái cục gân nhỏ, nơi tập trung những đầu dây thân kinh kích thích nhất, đồng thời hé môi ngậm lấy hột le của Duyên mà nút thì con Duyên hết còn biết gì nữa. Nó la oai oái, tay chân cào cấu tứ tung. Người nó vặn vẹo giựt giựt như bị kinh phong. Duyên thét lên: - Ối, ối, Sư...sư...ướng quá. Ư... ư... Sướng quá Tuân ơi... Nhưng như vậy cũng chưa có đủ. Duyên đau có chịu ngưng ngang ở đó. Bú sướng kiểu khác, mà chơi sướng kiểu káhc chứ. Duyên ôm đâu Tuân bằng cả hai tay, kéo nó trồi lên trên, miệng van xin Tuân: - Em... đã lắm rồi. Chơi em đi Tuân. Đút... cặc vào lồn em đi Tuân. Bấy giờ Tuân mới hỏi móc lại nó: - Đã rồi còn chơi làm gì nữa? - Phải đút vô nữa mới đã... hoàn toàn. Tuân bắt đầu làm khó lại nó: - Thôi. Anh chơi như... gà. Kêu anh chơi làm cái gì. Kiếm thằng khác chơi đỡ đi. Giờ phút này mà Thằng Tuân chưa chịu đút cặc vào lồn nó, lại nói móc, nói méo. Con Duyên đành phải xuống nước năn nỉ nó: - Thôi àm. Hồi nãy em nói giỡn mà. Bộ giận hả. - Hồi nãy giờ anh nói thiệt. Kiếm thằng khác chơi đi. Anh... yếu xìu hà. Không để cho Tuân nói dứt câu, con Duyên nhào dậy, đè ngữa thằng Tuân xuông. Rồi nó tự động cầm cặc Tuân nhét sâu vào lồn nó. Tuân cứ nằm yên để mặc cho Duyên nhấp nha nhấp nhõm trên mình nó. Trong bụng Tuân cười thầm: "Tao đã thoa bù 42. Cho mầy... tét lồn đêm nay...". Khi Tuân, Duyên, Mai và Vũ bước vào mọi con mắt đều đổ dồn về hướng tụi nó. Ở đây, káhch đa số là Mỹ. Loại mỹ giàu có, mỗi cuối tuần đều ra biển tắm, phơi nắng, tối đến thì uống rượu, uống bia. Có lẽ họ cũng ngạc nhiên là vì chưa bao giờ thấy mấy gương mặt "búng ra sữa" như đám tụi nó vào đây mà không có cha mẹ đi cùng. Ăn uống trên khách sạn đã no nê. Bốn đứa kêu một chai rượu mạnh. Gã waiter ngần ngừ một lát rồi vào trong. Hắn nói nhỏ vào tai gã quản lý cái gì đó mà tên quản lý bước ra. Bằng một giọng lịch sự một cách vô cùng... kỳ thị, gã quản lý xin phép được xem căn cước của bốn đứa. Tuân, Vũ, Mai, Duyên nhìn nhau. Chúng chưa kịp hiểu gã muốn gì thì tên quản lý đã mĩm cười giải thích: - Ở đây, chúng tôi không được phép bán rượu cho bất cứ ai dưới... 21 tuổi. - Vô tiệm rượu mà hỏng được uống rượu. Hỏng lẽ... uống nước ngọt? Gã vẫn trả lời một cách điềm đạm: - Vâng. Nước ngọt thì được. Còn muốn uống rượk thì... đi nơi khác uống.

Anh Em Hết Tình

Nhà tôi chỉ có hai anh em trai nên chúng tôi rất quen tính nết nhau và nhường nhịn nhau. Như có lần đã kể trong truyện Anh Em Hợp Tánh, anh em tôi đi đâu cũng có nhau. Và anh Hai đã rộng tay cho tôi ngủ chung và đụ chị dâu khi muốn. Có chị Hai tôi quên luôn chuyện cua gái, lấy vợ và tiếp tục vui chơi với anh. Tính tình tôi hơi nhút nhát mà anh tôi thì thích vui và ham của lạ nên tôi trở thành đồng lõa dễ dàng, mà đụ sướng nhìn sướng thì thử hỏi mấy ai lại không thích nhỉ? Một thời gian qua, anh em tôi khám phá thêm khoái lạc đút hậu môn nhân một hôm đi tắm sauna. Bửa đó sauna của khách sạn thuộc loại mixed, nơi lịch sự dĩ nhiên ai cũng phải giữ khăn choàng phía dưới, phụ nữ thì choàng từ ngực. Nhưng một lúc có một cặp hôn hít rồi rờ lồn và cặc nhau, khăn choàng bỏ sang một bên. Hai cặp khác bắt chước, trong khi bốn gã đàn ông còn lại trong đó có anh em tôi, đi có một mình, tụi tôi đành sục cặc cho qua cơn nứng. Một trong số ba phụ nữ người Mỹ tuổi độ 35, 40 nằm xuống băng gỗ giữa phòng rồi ngoắc mọi người đến gần nói ai muốn đụ thì đụ nhưng phải mang bao, còn ai muốn sục hay nút cặt thì đưa cho bả. Lồn bà hơi rộng ... miệng, hai mép banh ra rồi thì tôi tưởng tượng ai có bàn tay nhỏ có thể bỏ trọn bàn tay vào. Anh em tôi mấy khi gặp gái Mỹ cho đụ, liền xáp lại liền. Tôi dí cặc cho bà Mỹ bú trong khi anh Hai tôi đút cặc vô lồn bả. Lưỡi và miệng bà ta bú liếm và nút cặc tuyệt vời. Bà còn xoay đít tôi lại và liếm hậu môn tôi. Tôi nghe lời leo ngồi lên mặt bà ta cho bà liếm hết mọi bộ phận trời cho ở hạ bộ tôi : cặc, mu cặc đầy lông, hai hòn dái, lỗ đít, mông, háng. Bà làm tôi nứng hết cỡ thợ mộc xong thì bảo tôi đút đít bả. Tụi tôi mang bao condom kiểu Nhật làm cho thân cặc rộng bề ngang hơn với mấy hột nylon nhô ra, mua từ cái máy ở ngoài cửa sauna. Bà bảo anh tôi nằm thế chỗ bà xong bà nằm úp lên anh theo thế quỳ, đút cặc anh vào lồn xong ra dấu cho tôi ra đứng sau lưng bả mà đút đít. Lỗ đít bà khá rộng, trông ngồ ngộ với hai hàng lông nâu thưa, tôi chỉ mới nhè nhẹ đút cặc mà nó đã lọt vào cái ột. Hai tay tôi nắm vai bà rồi nắc, một lúc tôi đưa tay bóp vú bà ta, vú to bản nhưng hơi chảy. Vài phút sau bà đòi đổi cặc, tôi được đụ lồn, anh tôi vẫn nằm dưới, bà xoay người nắm cặc anh Hai sục mấy cái rồi đút vào đít bà, tôi được bà chàng hãng háng rộng cho nhìn toàn bộ cái lồn Mỹ. Mu lồn thật trắng, miệng khá dài, hai mép lồn đầy lông nâu như hậu môn. Tôi vuốt ve mép lồn và xoa lột le làm bà ta nứng thêm, bà chu mỏ rên "oh yes! oh yes!". Tôi thọc ngón tay trỏ, lồn mở ra thật ẩm ướt, ngón tay tôi thọc sâu, lồn Mỹ ra đầy nước, tôi bỏ hai rồi ba ngón tay đều trôi lọt, xoay một vòng trong âm hộ, khi đụng đến mặt dưới bên trong hột le, bà ta ưỡn người lên làm cặc anh tôi lọt ra ngoài và rên to "yes, that’s it!" và một tay nắm giữ tay tôi lại, ý bảo tôi chà điểm G tôi vẫn thường nghe nói mà chưa bao giờ cảm giác ra sao. Nứng quá, tôi mặc bà ta, bỏ cặc vô nắc đụ liên tục, lồn Mỹ rộng nhưng cơ bắp thịt hoạt động mạnh co thắt liên tục nên tôi xuất tinh không lâu sau đó. Lúc đó tôi mới cảm nhận anh tôi đang đút đít bà, nhịp cũng mỗi lúc mỗi nhanh hơn, khiến lồn bà tiếp tục hút hết tinh khí của tôi, cặc xuội lơ nhanh và rớt bao ra ngoài. Lúc đã sướng tôi mới thấy bà ta đang mút cặc tên Mỹ đưa vô miệng, còn tên kia thì đang một tay bóp vú bà ta một tay sục cặc đến xuất tinh và bà bỏ cặc vô miệng nút uống hết tinh trùng. Tên Mỹ được bú cặc cặc nó thật đen bóng dù thân hình không đen lắm - có lẽ là lai đen, đến phiên leo lên bà ta rồi đút con cặc dài gấp đôi của tôi vào lồn đang đầy tinh dịch của tôi. Hắn ôm chặt bà rồi nâng dậy mà đụ đứng. Hắn thật khỏe đụ cái nào cái nấy thật mạnh làm bà ta hét như kêu cướp. Tụi tôi nứng trở lại, quần theo bóp vú, bóp mông bà ta. Nhìn quanh sauna, hai cặp khác đang đụ nhau vừa đụ vừa nhìn tụi tôi quần bà này. Cuộc giao hoan tập thể chỉ có ở xứ Mỹ, nghe đâu ở Bắc Âu cũng vậy! Tối hôm đó về nhà, anh em tôi thực hành liền trò vừa đụ lồn vừa đụ đít. Cơm tối xong, kéo nhau vô xalông xem tin tức, anh Hai tuột quần chị dâu rồi bảo chị ngồi lên người anh lúc đó đã cởi truồng và cặc đã bắt đầu cương. Anh chà đầu khấc cặc vô mép lồn trong khi chị Hai dùng tay xoa hột le. Chị thở hổn hển như con heo nái đến cơn nứng. Tôi thích ngồi nhìn anh chị làm tình nên không tham gia liền. Chị chắc nứng quá nên cầm cặc anh bỏ vô lồn đỏ mọng đầy nước nhớt trắng đục rất dễ thương, rồi nhớm người lắc qua lắc lại theo nhịp nứng, tay chị vẫn không rời hột le còn mắt chị thì nhìn tôi như mời gọi muốn đụ chị không. Mười phút qua, anh tôi rút cặc ra rồi dùng ngón tay quệt nước nhớt lồn chà nơi hậu môn chị và đút một ngón rồi hai ngón. Lúc đầu chị la "đau em, anh, đau em!", rồi thở như phải chịu đựng đau khổ gì đó, và hét thật to : - Chết lỗ đít em rồi anh ơi, u hu! u hu !". Anh tôi thì thở mạnh có vẻ sướng lắm vì lỗ đít lần đầu chơi hãy còn chật như lồn gái bị phá trinh lần đầu! Chị gọi tôi : - Em ơi, chị đau quá ! Em xoa lồn cho chị đỡ đau đi em! Tôi đành tham gia, đến rờ hột le và đưa ba ngón tay thọc vô lồn chị. Chị chuyển rên đau qua rên sướng và thở đều hơn. Hết thọc, tôi rút tay xoa lên mu xuống hột le và hai mép, rồi lại thọc ngón tay xoay ngược tìm điểm G. - Em làm chị sướng, chị sướng. Ô, ô, sướng, sướng. Em đưa cặc cho chị bú đi em! Chị thèm bú cặc, em, em, cặc em đâu ? Cặc vừa đưa đến bên là chị đã nắm lấy sục thật nhanh nhưng bóp hờ thành thử làm lên cơn nứng thật sướng. Tôi thích cách chị gợi dục nó á-đông hơn là sục và ngậm cặc tham lam như bà Mỹ ở sauna. Chị liếm qui đầu, ngậm hút rồi bỏ cả con cặc sâu vô trong miệng. Tôi có cảm giác xuất tinh nhẹ, chỉ có nước nhớt trong ra thôi vì thằng nhỏ không ... lắc đầu gì cả. Mặc chị bú cặc, tôi xoay người và cúi xuống liếm lồn chị. Anh tôi vẫn nắc cặc trong lỗ đít chị nhịp nhẹ, chắc anh sợ lọt ra ngoài. Khi miệng tôi đã đầy âm dịch của chị, tôi mở háng chị ra và đút con cặc của tôi vào chỗ đã nhắm. Cửa lồn bị cặc anh nong lên phía dưới, cặc vô hơi khó hơn bình thường vì tôi cảm thấy đụng phải cặc anh tôi bên trong lồn. Nhưng một khi đã quen và cặc đã vào thật sâu thì khoái cảm dâng trào, hai con cặc đã vào vị trí song hành cạnh nhau qua màng da ngăn cách hai bộ phận. Trong vị thế như vậy, tôi vẫn cảm thấy dễ đụ hơn là hồi sáng với bà Mỹ dù tôi không có cảm giác đụng cặc anh bên trong lồn. Chị ôm chặt tôi rồi hôn miệng nút lưỡi. Nước miếng chị hôm nay tiết ra nhiều hơn vì tôi phải nhiều lần ngữa đầu lên để nuốt nước miếng. Chị em tôi đang sướng thì anh tôi phàn nàn đè anh nặng quá : - Thôi vào giường đi, anh chịu nặng hết nổi rồi! Hai chị em mày phải trăm rưỡi ký lô là ít! Chị dâu tôi chạy nhanh nhất, vào giường nằm xuống rồi đưa ngón cái xoa hột le cùng lúc ba ngón tay thọc vô lồn khích dục anh em tôi. Tiếng rên, tiếng thở, ánh mắt nhìn,... đúng là của một kẻ khao khát dục tình không rào đón và không biết mắc cở. Chị làm tôi liên tưởng đến mấy cô Mỹ vũ cởi truồng khiêu khích. Nhìn chị, tói thật nứng, tay phải sục cặc cho vơi bớt háo hức dâm dục, nhưng tôi vẫn biết giữ lễ nghĩa nhường bước trước cho anh tôi. Anh tôi leo lên giường nằm sau lưng chị và cạ lồn chị để hâm nóng anh đúng hơn là chị vì chị dư sức đã rất sẵn sàng bị (được) làm thịt. Anh móc tay lấy nhớt lồn chị xong xoa nhét vào lỗ đít chị để dễ dàng nhét cặc anh. Thấy anh nhấp mấy cái, tôi biết là cái lồn tuyệt vời của chị là của tôi. Tôi nhập cuộc với lưỡi liếm toàn bộ từ mu lồn xuống đến lỗ đít đang bị anh tôi đút. Chị cứ xuýt xoa, tay bóp vú, tay nắm tóc tôi ấn xuống hạ bộ. Mùi lồn làm tôi nứng quá, liền bỏ cặc nhấn một cái là nó đã nằm sâu trong huyệt lạc thú. Thế nằm dễ đụ hơn thế ngồi ở xa lông. Tôi nắm hai vai anh tôi giữ thế, nút lưỡi chị và cứ thế nắc mười cái mạnh vô sâu, mười cú cạn và khi trở lại cú sâu thì chị hét lên : - Ô, em đụ chị sướng, chị sướng, em ơi ! Chị nằm nghiêng, như miếng thịt nguội bị hai miếng bánh mì là anh em tôi kẹp. Tôi gác một chân chị lên vai, thành thử mu cặc tôi đập mạnh mu lồn chị, lúc đó cặc tôi đã đụng tử cung chị, nên mỗi khi đụng chị lại hét to sướng khoái. Vài lần cặc tôi đụng cặc anh, nhưng rồi trời sinh có cái màng da ngăn cách khiến đâu vào đó. Anh em tôi chia nhau người một cái vú ung núc dù chưa một lần sanh nở. Tôi xuất tinh trước nhưng vẫn để cặc ngâm trong cái lồn tiếp tục co dãn làm tôi tiếp tục sướng, khi anh tôi xuất tinh, cả hai rút ra cùng lúc, tinh trùng lẫn âm dịch chảy lai láng từ trên xuống. Tụi tôi ngũ quên trong vị thế đó! Khi tôi chợt tỉnh giấc thì tôi đang nằm trên đùi chị sát bên háng, lồn nặc mùi tinh dịch khô ở ngay trước mũi tôi. Tôi liếm láp mấy cái thì âm dịch trắng đục lại chảy ra, nứng trở lại, tôi liếm thọc đầu lưỡi vô sâu trong lồn làm chị thức dậy. Chị ép đùi kia kẹp nhẹ đầu tôi trong háng rồi kéo tôi lên thầm thì "Hùng đụ chị đi !". Cả hai như sợ đánh thức anh tôi nên âm thầm đụ nhau dịu dàng trong mơn trớn, mười lăm phút sau thì tôi xuất tinh và hai chị em ôm chặt nhau ngũ lại, trong mơ tôi thấy chỉ có hai chị em tôi sống với nhau trong một khu rừng, suốt ngày săn thú đốt nướng BBQ ăn xong thì đụ, cuộc sống thật hạnh phúc ! Một tháng sau từ khi anh em tôi đụ chị đều đều hai lỗ một lúc, mông chị nở ra, mép lồn chị nẩy nở thịt đầy đặn hơn và mở rộng ra hơn như hết khép lại được nữa. Hai nhủ hoa chị cũng vậy, rắn chắc hơn, nói chung, chị hấp dẫn hơn bao giờ kể từ ngày chị mới lấy anh tôi và tôi có thói xấu nhìn lén chị tắm hay thay đồ! Tôi nói ra điều đó với chị, chị ôm chặt tôi hôn và nút miệng, liếm cằm. Chị nói với tôi khi không có anh tôi : - Từ khi anh thích đút đít Hoa, Hoa chỉ muốn cặc Hùng đụ lồn Hoa thôi ! Tôi ngẩn ngơ người khi nghe chị gọi tên tôi và xưng tên thay vì chị em như trước. Trong khi anh Hai tôi thích đút đít thì thú thật tôi cũng ghê tởm đút đít, chị Hoa cũng ghê như tôi nhưng không muốn phật lòng anh nên không nói ra. - Mỗi lần anh đút đít, chị cứ thở ra, còn khi cặc Hùng đụ lồn Hoa, Hoa cứ hít hút vô như sợ mất. Mỗi cái hít là một cái sướng đê mê như tỏa khăp người Hoa. Hoa mê cặc Hùng quá lắm rồi, không có cặc Hùng Hoa chết mất! Chị không nói ra nhưng tôi biết một lý do chị mết tôi là vì cặc tôi lớn và dài hơn của anh tôi. Lần lần chị lo cái ăn cái mặc cho tôi nhiều hơn và lơ là anh tôi. Nhiều lần chị đụ riêng với tôi khi vắng anh, những lúc dó chị trở lại xưng tên và tỏ ra rất đa tình, dễ thương, cả nũng nịu với tôi. Như mê hồn trận, lại sướng quá, hạnh phúc quá, tôi thụ động nhận tấm thân đẫy đà bốc cháy đó và tình ái chị đặc biệt dành cho tôi mà bớt đi chơi riêng với anh hoặc tâm sự như trước. Chuyện gì phải đến đã đến. Anh tôi buồn nhưng không nói ra, anh tìm ra việc làm trên tiểu bang Alaska lạnh lẽo nhưng nhiều lương. Anh chỉ nói cần tiền nhiều hơn để mua nhà nên đã nhận lời đi Alaska. - Em ở nhà cho chị vui. Anh cũng không muốn chị đi theo lên vùng lạnh ấy! Tôi định nói đùa "lúc nào cũng nóng hổi như chị Hoa thì xứ lạnh nhằm nhò gì" nhưng tôi hèn quá sợ mất lồn Hoa nên ngậm miệng không nói gì. Anh ra đi, tôi và Hoa sống chung với nhau chính thức như vợ chồng và tụi tôi rất hạnh phúc. Hoa đưa tôi thăm bà con ở cùng tiểu bang, khi chị giới thiệu là chồng thì nhiều người trố mắt ngạc nhiên nhưng không ai chỉ trích ra lời. Sáu tháng sau anh tôi điện thoại về cho biết anh thích việc làm và đã có bạn gái mới, một người Việt ly dị chồng vì ghen. Anh kể đàn bà ở xứ buồn lạnh đó có giá lắm và anh may mắn gặp được người không thích đàn ông Mỹ. Chị Lan ốm nhưng lồn và đít đều rộng và sâu, anh rút kinh nghiệm đụ hết cả hai lỗ. Lúc mới quen chị Lan chỉ cho đút đít và miệng vì sợ có bầu trong khi hai người chưa dứt khoát, lần lần chị yêu thật và một khi đã đụ lồn thì chị bớt thích đút đít. Anh tôi phải hãm bớt, nghe lời, nhưng lâu lâu vẫn xin phép cho cặc anh được đút đít. Còn đút miệng anh nói chị có cái miệng sâu nên đút miệng cũng sướng lắm! Tôi nghe anh kể mà thèm muốn được nếm dục tình với chị dâu mới, tình anh em như trổi dậy lẫn tiếc nuối thời anh em dung dăng dung dẻ đi chơi và đụ chung Hoa. Kỳ nghĩ cuối năm đó, anh tôi đưa chị Lan về thăm Hoa và tôi. Anh tôi nói riêng với tôi vẫn thương yêu tôi và không thù ghét chuyện Hoa mết tôi, anh cho là lỗi của Hoa. Anh em phải dàn cảnh đưa hai bà đi sauna mixted cũ và lại được nhìn mấy cặp người Mỹ trần truồng rờ mó nhau. Hai bà nứng lên, bỏ khăn tắm cho mọi người nhìn lồn. Anh em tôi tha hồ xoa mu, thọc lồn, rồi đổi cặp, tôi được thỏa mãn ôm và thọc lồn chị Lan. Một tên người Mỹ đến gần xin liếm lồn Hoa, nàng nhìn tôi thấy tôi gật đầu, nàng mở rộng háng cho tên Mỹ tha hồ liếm. Chị Lan nói nhỏ trong tai tôi - Chị không thích người ngoại quốc, em ôm chặt chị đừng cho tụi nó đụng tới lồn chị! Một lúc nghe Hoa nói "No! No!" chắc để trả lời tên Mỹ muốn đụ nàng và xà đến bên tụi tôi. Một tay tôi xoa lồn chị Lan một tay ôm Hoa. Anh em tôi rủ hai bà đi tắm nước lạnh lại cho hạ hỏa. Về đến nhà tụi tôi chơi tập thể, hết lồn này đổi qua lồn khác, anh em tôi luân phiên cả tiếng mà vẫn chưa xuất tinh. Cuối cùng chị Lan muốn cả hai con cặc, anh tôi lại chiếm lỗ đít cho tôi sướng với lồn chị dâu mới. Hoa nằm nhìn vừa thủ dâm. Cả anh tôi lẫn chị Lan đều sướng vì cả hai rên hét to, trong khi tôi bơi lội trong lồn chị dâu rộng thật như anh đã kể nhưng tôi có thêm cảm giác lồn hơi khô. Chị Lan rên : - Anh em nhà này làm tình tuyệt vời ! Em Hoa có bao giờ làm tình với cả hai anh em chưa vậy? Tí nữa chị sẽ nhường cho em. Chị sướng, Hoa ơi, Hoa ơi,.. ! Chị rên càng lúc càng lớn làm tôi thêm nứng và xuất tinh dù không nhiều. Rõ là chị không biết chuyện anh em tôi, mà cũng không có ai trong ba chúng tôi trả lời. Anh tôi cũng đã xong và nằm thở phò phò! Tôi đến bên Hoa banh háng nàng ra và liếm lồn an ủi nàng. Tôi vừa chạm đầu lưỡi vô miệng lồn là nước nhớt chảy ào vô miệng tôi liền làm tôi như ngộp thở. Anh tôi bắt đầu ngáy rõ tiếng. Chị Lan chồm đến dành liếm lồn Hoa với tôi. OK, thì liếm chung! Tôi và chị vừa liếm Hoa vừa nút lưỡi nhau chuyền dâm khí cho nhau, tay chị nắm cặc tôi làm cho nó cứng trở lại rồi trong cơn nứng lên, chị đút cặc vào lồn chị, tôi phải rút ra nhắc chị Hoa chưa được đụ. Chị cười : - Ừ nhỉ, chị quên mất, ... để chị đền cho Hoa nhé! Nói xong chị liếm lồn Hoa mạnh bạo, đầu lưỡi thọc vô sâu trong lồn làm Hoa rên sướng ơi là sướng : Chị Lan có cái lưỡi thọc lồn tuyệt vời, chị đưa lưỡi cho Hoa hun nó tí! Chị Lan rút lưỡi, chồm lên đưa lưỡi dài ra cho Hoa nút lưỡi. Hoa vừa nút lưỡi vừa tiếp tục rên vì có tôi thế chỗ chị Lan mà liếm lồn nàng. Hoa âu yếm nhìn chị Lan : - Lưỡi chị vừa dài vừa nho nhỏ xinh xinh, hèn gì chẳng làm em lên tận mây xanh. Làm em sướng nữa đi chị! Tôi phải nhường chỗ cho chị Lan liếm thọc lồn Hoa. Chị liếm phải tài nghệ lắm vì Hoa cứ ưỡn người nâng lồn lên cao và rên sướng sướng! Tôi nứng nhìn nên ăn gian đút cặc đụ chị Lan, làm chị càng nứng càng trổ hết tài đâm lưỡi sâu vô trong lồn làm Hoa chảy nước nhớt đầy môi miệng chị Lan và ướt cả hai bên háng. Cuối cùng thì Hoa kéo tôi lên và nắm cặc tôi bỏ vô lồn đầy dâm thủy của nàng. Tụi tôi vừa đụ vừa nút lưỡi nhau, trong khi chị Lan úp mặt vô lồn và cặc đang đụ nhau, chị liếm chung quanh cặc và hai mép lồn cũng như hột le của Hoa. Công nhận chị Lan điêu luyện thật, và với cái lưỡi dẻo dai và thật dài, chị soi móc khắp nơi làm cả hai chúng tôi sướng la tơi bời đánh thức anh Hai tôi. Anh xáp vô liền như để bù thời gian vừa đánh mất, anh liếm lồn chị Lan rồi móc nước nhớt bỏ qua hậu môn Hoa rồi anh mê man liếm hậu môn Hoa. - Anh sẽ cho Hoa cái sướng mà chị vừa được hưởng nhé! Hoa không trả lời, anh vẫn đút cặc vô lỗ đít rồi nắc. Hoa phải rên đau: - A, đau em, anh. Nhè nhẹ chút. Như vậy, như vậy,... OK ! Chị Lan nói vô : - Ráng chút rồi em sẽ thấy sướng lắm. Chị cũng lần đầu đút cả hai lỗ đấy, chị thấy sướng lắm em à ! Có thể lỗ đít Hoa chật hơn của vợ anh nên chưa chi anh đã xuất tinh. Còn lại mình tôi, chị Lan trở lại liếm cặc và lồn, cả mông và đít tôi. Nói chị có cái lưỡi rắn cũng không ngoa! Tôi được đà gợi dục nên đụ thật mạnh và xuất tinh liền sau năm cú. Một tuần lễ nghĩ cuối năm, tụi tôi đi sauna cả thảy ba lần và mỗi lần về đụ nhau thật sướng. Chị Lan là của lạ đối với tôi nhưng thú thật tôi vẫn thích thân thể đầy tràn nhựa sống và cái lồn của Hoa. Chị Lan ốm quá nên ôm không sướng, lúc nào cũng như thiếu thốn da thịt chưa đủ để ôm trọn. Lồn và dít chị lại rộng quá, hợp với thú đút đít của anh Hai hơn là với tôi chỉ thích đụ lồn. Lần đụ chia tay, chị Lan năn nỉ tôi đút đít một lần và tôi đã làm chị sướng vì cặc tôi bự hơn, đi trọn nguyên con trong đít chị, cộng với cặc anh tôi đang ngoáy lồn chị, bửa đó chị rên hét đến ngộp thở! Thú thật tôi có sướng khi cả con cặc đã nằm gọn trong đít chị, nhưng tôi vẫn chưa hết tởm đút đít nên vẫn không ham lắm! Anh tôi thì thỏa mãn đút đít lần cuối với vợ cũ. Văy mà khi anh đã mặc áo quần chỉnh tề mà vẫn còn ... dâm (hay tiếc rẻ?), bốc váy Hoa ngồi xuống liếm lồn và bú vú trước khi lên xe ra phi trường. Còn chị Lan ôm tôi úp đầu lên ngực tôi tình tứ nói nhỏ "cưng của chị, cưng của chị!", trong khi tay nghịch ngợm vuốt cặt tôi bên ngoài quần. Mấy năm sau thì anh em tôi đều có con, Hoa sanh một còn chị Lan sanh đôi, nhưng đều sanh trước dịp nghỉ cuối năm nên tụi tôi chắc một điều con ai là con ai. Có con, anh chị bỏ Alaska và mua nhà cùng con đường với vợ chồng tôi. Hai bà đều đòi cột buồng trứng nên tụi tôi tiếp tục đụ nhau mà không sợ có bầu và mang tội loạn luân. Ừ nhỉ, nếu chỉ đụ cho sướng mà không có con, thì có phải là loạn luân không nhỉ??? Tôi nghĩ rồi luân lý cũng phải thay đổi theo thời thôi. Anh với em gái, em với chị hay anh ruột, mẹ với con, con gái với bố, dĩ nhiên tôi là người đầu tiên phản đối. Người trong nhà không cùng máu mủ đụ nhau thì có gì là trái. Hơn nữa còn tránh những chuyện ngoại tình lén lút và cả ly dị !!! Bạn nghĩ sao? Nếu bạn muốn thảo luận một cách khoa học và tỉnh táo, xin gửi về email kèm đây. Hết

Phòng Trọ 3 Người

"Phòng trọ ba người" kể về những cuộc phiêu lưu tình cảm của 3 chàng sinh viên cùng phòng trọ. Chương 1 Tiếng chổi quét loạt soạt vọng lên từ dưới sân làm Nhiệm thức giấc. Anh quay đầu nhìn sang bên cạnh, thấy Chuyên và Mẫn vẫn còn ngủ. Trù trừ một lát, Nhiệm lại nằm yên. Một buổi sáng chủ nhật thong thả như thế này mà dậy sớm thì quả là uổng phí, Nhiệm nghĩ vậy và lười nhác đưa mắt nhìn qua cửa sổ, ngắm những trái dầu khô vừa rơi vừa quay tít trong không khí mỗi khi có một làn gió thổi qua. Bây giờ, Nhiệm mới để ý đến tiếng chổi. Cứ mỗi lần gió thổi mạnh, vô số trái dầu rụng xuống là tiếng chổi lại vang lên một cách vội vã và hậm hực khiến Nhiệm bật cười. Và bỗng như sực nhớ đến chuyện gì trọng đại, Nhiệm vội vàng ngồi bật dậy, nhảy tót xuống khỏi giường và chạy ra lu nước phía sau súc miệng, rửa mặt. Sau khi nhúng qua loa cái đầu bờm xờm vào thau nước, Nhiệm lấy khăn lau tóc và ra ngồi trước bàn "tân trang" lại "nhan sắc". Soi mặt vào chiếc gương nhỏ nứt một đường dài, Nhiệm bắt đầu tỉa tót. Với chiếc lược không ngừng xoay ngang xoay dọc trên tay, anh đánh vật với mái tóc khốn khổ của mình một hồi mới bắt được những sợi tóc chỉ thiên bướng bỉnh kia tạm thời nằm ép xuống với một vẻ khép nép giả tạo. Bao giờ cũng vậy, cái rừng tóc rễ tre kia chỉ giả vờ vâng lời Nhiệm, chúng nằm đợi chừng nào thứ dầu gội đầu H2O của Nhiệm bốc hơi hết là lại nhất loạt xù lên như rừng chông biên giới. Nhiệm biết vậy nhưng anh mặc kệ. Khoác vội chiếc sơ mi tươm tất vào người (phía dưới vẫn trang bị sơ sài bằng... quần đùi), Nhiệm nhô người lên khỏi cửa sổ nhằm trình diễn một bức ảnh bán thân vô cùng lịch sự, được trang điểm thêm bằng một nụ cười duyên dáng. Người con gái vẫn cắm cúi quét sân, không hề biết đến những diễn biến phức tạp đang xảy ra trên cao. Từ cửa sổ căn gác, thần tình ái áo sơ mi quần đùi hắng giọng gọi : - Sương! Cô gái dừng chổi, ngó lên : - Anh gọi tôi? Nhiệm nheo mắt, cười cười : - Thì gọi Sương chứ gọi ai! Cô gái tỏ vẻ ngạc nhiên : - Anh gọi tôi có việc gì không? - Sương dễ thương quá! - Xí! Cô gái cau mặt "xí" một tiếng rồi cúi xuống quét sân tiếp. Những gói thuốc rỗng, những chiếc lá vàng, những trái dầu khô bị đùa mạnh dưới từng nhát chổi. Ý chừng cô gái không hài lòng, Nhiệm đoán vậy. Đắn đo một lát, anh lại gọi : - Sương! Nhưng cô gái không ngẩng đầu lên. - Sương! - Nhiệm vẫn gọi. Cô gái tiếp tục giả điếc. Nhiệm vẫn kiên trì : - Ngó lên nói cái này cho nghe nè! Lần này thì cô gái không thể làm ngơ. Sương ngó lên, giọng nghiêm nghị: - Nói đàng hoàng à nghen! Nhiệm cười : - Ừ, đàng hoàng! - Vậy nói đi! Chỉ đợi có vậy, Nhiệm nói liền : - Chiều nay Sương rảnh không? Sương lắc mái tóc : - Không. - Chiều chủ nhật làm gì không rảnh? - Giặt đồ, nấu cơm. - Vậy chiều mai? - Không luôn. - Chiều mốt? - Cũng không. Nhiệm nhăn mặt : - Sương khó quá! - Ừ, tôi vậy đó! - Khó quá sẽ ế chồng. - Kệ tôi. Không biết làm sao, Nhiệm đành chép miệng : - Tiếc quá! Sương thản nhiên : - Gì đâu mà tiếc? Nhiệm nhún vai : - Tiếc chứ! Tưởng Sương rảnh, chiều nay rủ Sương đi xem phim. Phim hay lắm! - Anh rủ người khác đi! - Người khác thì nói làm gì. Tôi chỉ muốn rủ Sương. - Hứ. - Gì mà "hứ"? - Ai mà thèm đi xem phim với anh. Nhiệm cười : - Sao vậy? Bộ tôi vô duyên lắm hả? - Chứ gì nữa! Nhiệm nhún vai : - Chắc Sương quáng gà hay sao ấy chứ! Ai cũng bảo là tôi có duyên, chỉ có Sương là nói ngược lại. - Thôi đi! Không quen biết tự dưng rủ người ta đi xem phim mà bảo là không vô duyên! Nhiệm đưa hai tay lên trời : - Trời đất, láng giềng với nhau mà bảo không quen biết! Tôi chẳng biết tên Sương là gì! Sương lạnh lùng : - Nhưng tôi thì không biết tên anh. Nhiệm gãi đầu : - Cái đó là lỗi ở Sương. Tên tôi dễ nhớ lắm. Tôi tên Chuyên. Vừa ba hoa dứt câu, Nhiệm bỗng giật mình khi nghe một giọng nói dõng dạc vang lên sau lưng : - Nè, nè, không có mạo danh ẩu à nghen! Hóa ra từ nãy đến giờ sự tán tỉnh ồn ào của Nhiệm đã đánh thức Chuyên và Mẫn dậy. Cả hai không buồn lên tiếng mà bấm bụng nhịn cười theo dõi "trò khỉ" của Nhiệm. Chỉ đến khi nghe Nhiệm mạo tên mình, Chuyên mới lên tiếng can thiệp. Thấy âm mưu bị bại lộ, Nhiệm đành quay mặt ra cửa sổ, cười cười : - À, à, tôi xin giới thiệu lại. Tôi tên Nhiệm. Sương thắc mắc : - Sao khi nãy anh bảo anh tên Chuyên? - Tôi lộn. - Tên mình mà lộn? - Ừ, tính tôi vậy. Tôi lộn hoài. - Xạo. - Thật mà. Tôi hay lộn tên tôi với tên bạn tôi lắm. - Bạn anh đâu? - Hắn đây nè! Vừa đáp, Nhiệm vừa quay đầu nháy mắt với Chuyên : - Người đẹp hỏi thăm mày kìa! Ra đi! Chuyên vẫn ngồi yên trên giường : - Người đẹp của mày thì mày nói chuyện. Đâu phải người đẹp của tao. Nhiệm đành phải quay ra : - Hắn không chịu xuất hiện. Sương nhún vai : - Kệ anh ta! Tôi đâu có cần chiêm ngưỡng bạn anh. Nhiệm khịt mũi : - Nhưng tôi thì lại muốn giới thiệu bạn bè với... người yêu của mình! Trước lối ăn nói bặm trợn của Nhiệm, Sương đỏ mặt "hứ" một tiếng rồi cúi xuống tiếp tục... quét. Nhiệm vẫn không buông tha : - Sương! Chỉ có tiếng chổi loạt soạt trả lời anh. - Bộ hỏi tên người ta rồi làm lơ hả? Sương vẫn cắm cúi quét. - Chiều nay đi xem phim chứ? Im lặng. Biết không thể dai... hơn đỉa được nữa, Nhiệm tính quay vào thì bỗng dưng Sương ngước lên. Nhiệm mừng quýnh : - Gì đó Sương? Nhiệm chắc mẩm là Sương nói chuyện đi xem phim, ai dè Sương nói chuyện khác : - Mấy anh ăn ở mất vệ sinh quá! Nhiệm chưng hửng : - Nè, nè, không phải thấy người ta nhiệt tình rủ đi xem phim rồi muốn xài xể cách sao cũng được à nghen! Sương chỉ tay vào đống rác vừa gom lại : - Chứ ai hút thuốc xong ném vỏ xuống đây? Nhiệm giả bộ ngây thơ : - Ai biết! Tôi đâu có hút thuốc. Đây chắc là "thành tích" của tên Chuyên và tên Mẫn. Sương đang định hạch sách tiếp thì bỗng thấy một cái đầu khác nhô lên khung cửa. Cái đầu nói : - Đừng có nghe lời hắn. Hắn chuyên môn ném vỏ thuốc lá qua cửa sổ. Sương không biết cái đầu đó tên Chuyên. Cô chưa kịp nhìn kỹ thì Nhiệm đã đẩy Chuyên ra : - Đi súc miệng rửa mặt đã mày! Trình diện với người đẹp mà mặt mày trông phát ớn. Rồi Nhiệm vuốt tóc mình : - Phải tươm tất như tao đây nè! Đang bốc phét bỗng Nhiệm giật mình nhận ra những sợi tóc phản chủ của mình đã dựng đứng lên tự lúc nào. Hoảng hốt, Nhiệm vội ngồi thụp xuống khỏi cửa sổ : - Chết mẹ! Điệu bộ lóng ngóng của Nhiệm khiến Mẫn cười hích hích. Nhiệm trợn mắt : - Cười chọc quê hả mày? Mẫn vừa cười vừa nói : - Tao cười là cười mày kém thông minh. Lần sau, khi nói chuyện với "em", mày nhớ đội mũ. Nhiệm gật gù : - Ý kiến hay đấy! Chuyên xen vào : - Hay thì hay, nhưng theo tao, mày không nên áp dụng. - Sao vậy? - Mày để đầu trần, các em dễ "mê" mày hơn. Nhiệm liếm môi : - Thật không? Chuyên nheo mắt : - Tao xạo mày làm gì! Tâm lý các em thường thích những mái tóc bàn chải như mái tóc của mày. Nhiệm bán tín bán nghi : - Tâm lý gì lạ vậy? Chuyên tỉnh bơ : - Có gì đâu mà lạ! Em nào giặt đồ mà chẳng cần... bàn chải. Mẫn ngồi trên giường cười ha hả, tuyên bố : - Một - Không! Nhiệm nhún vai : - "Một không" cái con khỉ! Thằng Chuyên là đồ đểu! Chuyên cười hì hì : - Còn mày là đồ vô tích sự. Tán tỉnh em Sương cả buổi mà chẳng được cái cóc khô gì. Mẫn nhận xét : - Cái giọng tán tỉnh của nó, khỉ trên rừng nghe thấy cũng chạy dài nữa là con gái. Phớt lờ sự châm chọc của Chuyên và Mẫn, Nhiệm lặng lẽ bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống. Chuyên hỏi : - Em Sương còn đó không? Nhiệm thở dài : - Biến rồi. Rồi Nhiệm lim dim mắt, hắng giọng ngâm : - Mắt nàng đăm đắm trông lên Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi Tôi buồn tự hỏi : hay tôi yêu nàng? Mẫn xuýt xoa : - Hay quá! Thơ ai vậy? Nhiệm ưỡn ngực : - Thơ tao chứ thơ ai! Mẫn trố mắt : - Mày sáng tác hả? - Chứ sao! Tao làm cả khối thơ. Mẫn đưa mắt ngó Nhiệm từ đầu tới chân, chép miệng : - Mày mà làm được thơ kể cũng lạ. Mày trông giống lơ xe đò hơn là nhà thơ. Nhiệm gục gặc đầu : - Mày đừng có đánh giá con người qua bề ngoài. Chính em Sương cũng đánh giá sai lầm về tao nên bỏ lỡ một cơ hội bằng vàng trong đời mình đó. Chuyên nãy giờ im lặng, bỗng bật cười hí hí. Nhiệm liếc Chuyên, cảnh giác : - Cười gì đó mày? - Tao cười chuyện người chết sống lại. Nhiệm giật thót : - Ai chết sống lại? Chuyên hắng giọng : - Nguyễn Bính chứ ai. Biết bị lộ tẩy, Nhiệm im re. Riêng Mẫn vẫn chưa hiểu : - Làm gì có chuyện chết đi sống lại? Chuyên tặc lưỡi : - Mày thì suốt ngày chỉ lo vùi đầu vào mấy cuốn sách toán, cóc biết văn chương thơ phú gì hết nên cứ bị thằng Nhiệm nó lừa. Mẫn ngơ ngác : - Lừa gì đâu? - Mấy câu thơ vừa rồi là của Nguyễn Bính, thằng Nhiệm nó bảo của nó, mày cũng tin. Mẫn gật gù : - À, à, hèn gì tao thấy nghi nghi! Rồi Mẫn ngó Nhiệm, khịt mũi : - Tao nói đâu có sai. Tướng mày mà là nhà thơ! Mày chỉ có "chôm" thơ của người khác. Nhiệm cười tỉnh : - Không phải "chôm" mà là "vận dụng". "Vận dụng" đúng nơi đúng lúc cũng là một nghệ thuật chứ đâu phải dễ. Tao nhờ Nguyễn Bính nói hộ tâm trạng tao "Tôi buồn tự hỏi : hay tôi yêu nàng?"... Chuyên nheo mắt : - Nếu mày không trả lời được thì tao có thể trả lời giùm mày cái câu "tự hỏi" đó. Nhiệm ngó Chuyên, giọng đề phòng : - Trả lời sao? Chuyên thản nhiên : - Trả lời là mày không yêu nàng. Nhiệm nhảy chồm chồm : - Nè, nè, mày không được quyền nghi ngờ tình cảm chân thật của tao nghen! - Chân thật cái con khỉ! Sao hôm trước mày bảo mày yêu em Thủy? Nhiệm ngớ ra : - Hôm trước tao có bảo vậy hả? - Chứ gì nữa! Nhiệm gãi đầu ấp úng : - Nếu vậy thì... - Thì sao? - Thì tại vì... tao yêu cả hai em! Trước sự thú nhận "thành thật" của Nhiệm, Chuyên với Mẫn cười lăn bò càng. Nhiệm vẫn "ngây ngơ" : - Có gì đâu mà cười! Tao yêu cả hai em nhưng em nào tao cũng yêu... chân thành. - Rồi mai mốt mày thích một em khác thì sao? - Mẫn chọc. Nhiệm tỉnh bơ : - Thì tao yêu... cả ba. Có sao đâu! Chuyên chép miệng : - Yêu "tập thể" như mày hèn gì không em nào yêu lại! Nhiệm đằng hắng : - Có đấy! - Ai? - Tao thấy em Thủy có "để ý" tao chút chút! - Chút chút thì ăn nhằm gì! Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa "cốc, cốc" vang lên khiến cả ba giật mình. Nhiệm nhảy hai bước đã ra tới cửa. Anh đặt tay lên chốt, hỏi : - Ai đó? - Tôi đây. - Chờ chút xíu nghen. Nhiệm quay vào, giục hai bạn : - Mặc quần áo nhanh lên! Người đẹp "giáng lâm"! - Ai vậy? - Em Thủy. Mẫn liếc Chuyên : - Em thiêng thật. Mình vừa nhắc là em tới liền. Chuyên nhíu mày : - Sáng sớm em lên đây làm gì vậy cà? Mẫn chép miệng : - Chắc đòi tiền nhà. Thấy Chuyên và Mẫn có vẻ rề rà, Nhiệm sốt ruột giục : - Em lên làm gì thì lát nữa biết! Tụi mày khẩn trương lên một chút! Khi cả ba mặt mày sạch sẽ, quần áo xong xuôi, Nhiệm bước ra mở cửa : - Thủy vào chơi! Thủy bước vào. Áo trắng thêu bông đỏ. Căn phòng sáng rực hẳn lên như có một mặt trời vừa mọc. Ba chàng trai lập tức đứng ngay đơ. Vẻ ngoan ngoãn của họ khiến những người tử tế nhất cũng phải phát ghen. Miệng người nào người nấy cười tươi như hoa. Nhưng Thủy không buồn để ý đến các chàng trai. Mắt cô nhìn lướt qua căn phòng, nhảy từ chiếc bàn ọp ẹp qua cái giá sách bề bộn, liếc ban nhạc ABBA lồng trong khung ảnh khổ lớn một chút, liếc cái giỏ rác bị rác chôn kín ở góc phòng một chút, và cuối cùng dừng hẳn lại ở chiếc giường bừa bãi của bọn Mẫn. Từ nãy đến giờ, Nhiệm nín thở theo dõi ánh mắt của Thủy, hệt như đài ra - đa theo dõi sự di động của máy bay đối phương, trống ngực đập thình thịch. Đến khi thấy "máy bay đối phương" đáp ngay xuống đám chăn gối bèo nhèo như một đống giẻ rách trên giường, Nhiệm tái mặt, hắng giọng : - Chuyên, xếp mền ngay ngắn lại coi, mày! Tao nói hoài mà tụi mày chẳng bao giờ chịu bỏ cái tật làm biếng! Thực ra, Nhiệm làm biếng nhất trong bọn. Công việc vệ sinh hằng ngày chủ yếu do Chuyên và Mẫn đảm nhiệm. Nhưng biết Nhiệm đang cần "ra oai" với người đẹp nên Chuyên đành phải ngoan ngoãn vâng lời. Anh vừa xếp mền vừa cười thầm trong bụng. Thấy lệnh lạc của mình được chấp hành răm rắp, Nhiệm "khí thế" hẳn lên. Anh nhìn Thủy : - Thủy lên chơi hay có chuyện gì không? Thủy không trả lời câu hỏi của Nhiệm mà hỏi lại : - Nó đâu? Câu hỏi của Thủy khiến cả ba chưng hửng. Nhiệm trố mắt : - Nó nào? Tụi này chẳng có mặt "trọn bộ" ba đứa là gì! Thủy nghiêm mặt : - Tôi không hỏi các anh! Tôi hỏi con nhỏ kia kìa! Chuyên ngạc nhiên : - Con nhỏ nào? Thủy nhún vai : - Con nhỏ hồi hôm chứ con nhỏ nào! Các anh đừng làm bộ! Mẫn dang hai tay : - Trời ơi, Thủy nói gì kỳ vậy! Tụi này đâu phải là hạng người... Mẫn mới nói tới đó, Thủy đã đỏ mặt, cắt ngang : - Anh hiểu lầm rồi. Không phải tôi nói chuyện đó. Con nhỏ ở đây là con bé con kia. Bảy, tám tuổi gì đó. Chuyên nhăn nhó : - Tụi này chưa có... vợ, làm gì đã có con! Thủy cố giữ giọng nghiêm trang : - Tôi không đùa! Mẹ tôi bảo tôi lên hỏi xem con bé đó là ai! Chuyên tặc lưỡi : - Thì tôi đã nói rồi. Tụi này không biết con bé nào hết. Chắc Thủy nhìn lầm hay sao ấy! Thủy lộ vẻ sốt ruột. Nhưng cô vẫn cố gắng giải thích : - Không phải nhìn mà là nghe! Tối hôm qua, những người ở tầng dưới đều nghe tiếng nó cười khúc khích trên này. Ba chàng trai ngơ ngác nhìn nhau. Nhiệm nhíu mày : - Lúc đó khoảng mấy giờ? Thủy lắc đầu : - Tôi không nhớ. Nhưng lúc đó các anh đang mở nhạc ầm ầm trên này. Chuyên ngó Mẫn : - Lúc đó mấy giờ, mày? - Ai biết! - Mẫn so vai - Lúc nào tụi mình chẳng mở nhạc! Chợt Nhiệm reo lên : - Thôi rồi! Tôi hiểu rồi! Trước những cặp mắt dò hỏi của Chuyên, Mẫn và Thủy, Nhiệm nhanh nhẹn bước lại chỗ cái cassette "Panasonic" cổ lỗ sĩ của Chuyên đang đặt trên bàn. Anh cho băng quay ngược lại và nhẹ nhàng nhấn nút "play". Một điệu nhạc vui nhộn vang lên. Bản "Young, Free and Single" của nhóm Boney M. Tới đây thì Mẫn và Chuyên bắt đầu hiểu ra. Chỉ có Thủy là vẫn chưa hiểu : - Tự nhiên anh mở nhạc chi vậy? Nhiệm cười bí mật : - Thủy chờ một lát đi! Bản "Happy Song" tiếp ngay sau bản "Young, Free And Single". Ba chàng trai lẩm nhẩm hát theo: "Every body, let's go to the King's". Thủy đang lắng tai nghe, bỗng giật mình khi nghe một giọng con nít trong trẻo cất lên : "Right to dance, it's time to sing". Và cái giọng trẻ con ấy lại cười hí hí trong máy. Giọng cười hồn nhiên và vui vẻ đến nỗi Thủy bất giác buột miệng : - Dễ thương quá! Nhiệm tỉnh rụi : - Tôi hả? - Xì, anh mà dễ thương! Tôi khen giọng con bé kia kìa! Nhiệm tắt máy và nheo mắt nhìn Thủy : - Con bé Thủy tìm nãy giờ chứ gì? Thủy gật đầu, bối rối : - Vậy mà tôi cứ tưởng... - Tưởng sao? Thủy không đáp. Cô đỏ mặt và tránh trả lời bằng cách nhìn ra cửa sổ. Nhiệm đành hỏi lảng sang chuyện khác : - Bản nhạc hay không? Thủy quay lại : - Hay! Bản gì vậy? - Bản "Happy Song". - Cho Thủy mượn nghen! - Ừ. Nhiệm tháo máy, lấy cuộn băng đưa cho Thủỵ Anh không quên giở cái giọng tán tỉnh "rẻ tiền" cố hữu : - Cái gì của tôi cũng là của Thủy. Chuyên hắng giọng, phá bĩnh : - Cái đó là của tao, mày! Nhiệm tỉnh khô : - Thì cái gì của mày cũng là của tao! Nghe cái giọng ngang như cua của Nhiệm, Chuyên đành chịu thua. Còn Thủy thì cười cười. Cô cầm lấy cuộn băng, chào ba chàng trai, ra về. Nhiệm quay vào, thở phào : - Thế là xong! - Xong cái gì? - Mẫn hỏi. - Mối tình của tao và em Thủy. Mẫn vẫn không hiểu : - Xong sao? Nhiệm khịt mũi : - Mày chậm hiểu quá! Xong nghĩa là "hai đứa tao" đã chính thức "đặt vấn đề" với nhau. - Xạo đi mày! - Chứ gì nữa! Em chẳng mượn băng nhạc của tao là gì! Mẫn nheo mắt : - Chuyện đó thì nhằm nhò gì! Em mượn băng nhạc của mày cũng giống như tao mượn tiền của mày thôi, có khác gì đâu! Nhiệm nhìn Mẫn, giọng khinh khỉnh : - Mày ngốc quá! Sao lại "có khác gì đâu"! Em mượn băng nhạc của tao, nhưng chủ yếu là để nghe bài "Happy Song". Mà "Happy Song" nghĩa là "Bài ca hạnh phúc". Mày thấy cái ý nghĩa thâm thúy trong vụ mượn băng này chưa? Trong khi Mẫn đang thấm ý, ngồi gục gặc đầu thì Chuyên cười khúc khích : - Thằng Nhiệm chỉ giỏi tài tán phét! Nhiệm trừng mắt : - Mày đừng thấy tao có số đào hoa mà tìm cách hạ "uy tín" tao. Tao nói thật cho mày biết, em Thủy biết tỏng tiếng con nít là ở trong bản "Happy Song", em chỉ giả bộ lên hỏi han để tìm cớ "tỏ tình" với tao thôi! - Rồi Nhiệm chép miệng, giọng kẻ cả - Nói thật với tụi mày, muốn thành công trong tình yêu phải "nắm bắt" được những biểu hiện nhỏ nhặt nhất! Chuyên đã chán ngấy trò thuyết giáo về ái tình của Nhiệm, anh ngáp dài : - Thôi, mày muốn yêu ai thì kệ mày! Đun nước pha cà phê uống đi! Mẫn nhăn mặt : - Giờ này mà uống cà phê gì nữa! Hơn chín giờ rồi! - Chết mẹ! Vậy thì chuẩn bị nấu cơm trưa! - Chưa đi chợ! - Mẫn nói. Chuyên liếc Nhiệm : - Thằng Nhiệm đi chợ một bữa đi! Nhiệm tặc lưỡi : - Tao đâu có biết mua gì? - Có gì đâu mà không biết! Trước tiên mày mua hai trái cà chua, hành, ngò, rồi mua vài con cá nục hấp, rồi... Nhiệm vội vã khoát tay : - Thôi, thôi, mày dặn đủ thứ làm sao tao nhớ hết! Hay là như thế này... - Sao? - Ba đứa cùng đi! - Thật chán cho mày! Đi chợ mà cũng kéo cả lũ! Nhiệm cười hề hề : - Chủ nhật mà! Sẵn đi chợ, tụi mình dạo phố luôn! Chuyên nhỏm người dậy : - Thôi, tao với mày đi! Thằng Mẫn ở nhà! Sở dĩ Chuyên nói vậy vì Mẫn có tật ở chân, đi lại khó khăn. Hồi nhỏ, Mẫn bị sốt tê liệt. Bệnh nặng, tưởng chết. Nhưng ông ngoại Mẫn, vốn là một thầy thuốc giỏi, đã cứu được Mẫn. Cơn bạo bệnh đi qua nhưng từ đó chân trái của Mẫn bị biến tướng, nó teo lại chỉ bằng cẳng tay. Vì vậy, dáng đi của Mẫn không được bình thường mặc dù từ lâu rồi Mẫn đã quen với khuyết tật của mình và hầu như anh không hề ý thức về sự có mặt của nó. Nghe Chuyên bảo mình ở nhà, Mẫn lập tức phản đối : - Tao đi nữa! Chuyên gạt phắt : - Thôi, mày ở nhà đi! Mày ở nhà vo gạo nấu cơm, tụi tao đi chợ về làm đồ ăn là vừa. Nghe Chuyên nói cũng có lý, Mẫn không đòi đi theo nữa. Vả lại, anh cũng vừa sực nhớ chiều nay anh còn phải tới nhà Thu Thảo dạy kèm. Vì vậy, phải ăn trưa sớm một chút để còn chuẩn bị bài vở. Nhưng trước khi bước lại vật lộn với cái bếp dầu, Mẫn còn chạy ra cửa nói với theo : - Tụi mày mà về trễ, tao nấu cơm khét ráng chịu à nghen!

Những Cô Em Gái

Năm lớp mười hai của tôi là một năm vô cùng buồn tẻ. Bạn bè cũ tản mác đứa một phương. Thằng Nghị, "giáo sư" Bá và nhỏ Hồng chà-và xấu người đẹp nết tiếp tục học lớp mười hai tại trường tỉnh lỵ. Ngữ và Hòa lé rớt tú tài một năm đó, buồn tình khăn gói vào phương Nam lập nghiệp. Tôi và Gia Khanh ra Đà Nẵng. Gia Khanh học khác trường với tôi, nó học trường con gái tôi học trường con trai. Nhưng dù nó có học chung với tôi, hai đứa cũng chả còn gì để nói. Từ khi phát hiện Gia Khanh có người yêu ngoài quê, sao chổi Halley trong lòng tôi đã tắt. Không bà con thân thích, chẳng bạn bè quen, tôi lọt thỏm giữa thành phố lớn như lạc vào một hành tinh xa lạ, buồn ơi là buồn. Ba tôi gửi tôi ở nhờ nhà một người bạn quen tên Đán. Gọi là "nhà", thực ra đó chỉ là một căn phòng nhỏ xíu ngay trong cơ quan bác Đán làm việc. Gọi căn phòng thực ra cũng là gọi cho oai. Đó chỉ là một khoảnh diện tích nhỏ ngăn bớt của phòng làm việc để làm chỗ ngủ. Phòng chỉ đủ chỗ kê một cái tủ, một cái bàn, một chiếc giường con. Từ khi tôi xuất hiện, căn phòng có thêm một chiếc ghế bố. Đêm đầu tiên, nằm trong mùng nghe muỗi bay vo ve bên ngoài, tôi nhớ nhà đến ứa nước mắt. Tôi nhớ ba mẹ, nhớ các em tôi, nhớ đám bạn bè cũ ghê gớm. Bác Đán nằm trên chiếc giường con bên cạnh nghe tôi trằn trọc, gióng tiếng hỏi: - Gì vậy con? - Dạ, không có gì ạ. - Muỗi nhiều con hả? - Dạ không ạ.c - Hay rệp đốt? - Dạ không. Bác Đán không nghĩ tôi nhớ nhà. Con trai lớp mười hai chuẩn bị vào đại học lẽ đâu lại giống đứa con nít lên năm. - Chắc con lạ chỗ nên khó ngủ! Bác Đán chép miệng nói, rồi hạ giọng vỗ về: - Ráng ngủ đi con. Ngày đầu bác cũng y như con vậy. Tôi đi học xa nhà lần này không phải là lần đầu. Lên lớp mười, tôi đã khăn gói vô Tam Kỳ, sống xa ba mẹ tôi, xa các em tôi, xa con suối trong vắt chảy qua làng, xa ngõ tre bốn mùa râm mát. Nhưng hai năm ở Tam Kỳ, tôi có Ngữ, Nghị, Hòa, Bá. Tôi có Hồng chà-và, tôi có Gia Khanh. Ra Đà Nẵng, tôi không có ai quen. Đêm đầu tiên ngủ trong căn phòng lạ, tôi cứ thao láo mắt nhìn lên đỉnh mùng, bâng khuâng tưởng mình là Robinson đêm đầu tiên ngủ ngoài hoang đảo. Sáng dậy, bác Đán đưa tôi một chiếc chìa khóa: - Đây là chiếc chìa khóa phòng. Bác một chiếc, con một chiếc. Mỗi lần đi đâu nhớ khóa cửa lại. Tôi "dạ". Và cầm lên chiếc ổ khóa bằng đồng, tôi mở ra bấm vào cho quen tay. Sau đó, tôi khóa cửa phòng, xách cặp đi học. Từ chỗ tôi ở cuốc bộ đến trường mất khoảng hai mươi phút. Tôi rảo qua các dãy phố, quẹo ba ngã tư mới đến nơi. Cũng như hôm khai trường, tôi ngồi trong lớp lẻ loi một mình một góc. Tụi bạn chung quanh chuyện trò như bắp rang, chẳng ai để ý đến một học trò tỉnh lẻ mới lên như tôi. Ngồi cạnh tôi là một đứa có mái tóc dợn sóng, mặt xương xương, trông khá đẹp trai nhưng lại mắc tật nói lắp. Nó cũng ngồi lơ ngơ một mình như tôi. Ngó quanh quất một hồi, nó xích lại gần tôi: - Mày... mày ở Điện... Điện Bàn ra à? Chờ thằng này nói hết câu, tôi ngóng muốn trẹo cổ. Nhưng dù sao có người bắt chuyện cũng hơn không. Tôi vui vẻ: - Không, năm ngoái tao học trường Trần Cao Vân. Thằng bạn mới gật gù vẻ hiểu biết: - Quê... quê mày ở Tam... Tam Kỳ à? - Không, tao ở Thăng Bình. Nhưng trường quê tao chưa mở cấp ba. Nó gật gù: - Mày... mày tên gì? - Tao tên Khoa. Còn mày? - Tao... tao tên Hồng... Hồng Hà. Tôi ngạc nhiên: - Hồng Hồng Hà à? Sao mày lót tới hai chữ Hồng lận? Nó lắc đầu, vẻ khổ sở: - Không... không phải! Tên tao là Hồng... Hồng Hà. Tôi lại trố mắt: - Thì hai chữ Hồng chứ gì nữa! Nó giơ một ngón tay lên: - Có... có một chữ Hồng... Hồng à. Đến lúc này tôi mới sực nhớ đến cái tật nói lắp của nó, bèn nhe răng cười: - Tao hiểu rồi. Tên mày là Hồng Hà. Thấy tôi nói đúng tên nó, Hồng Hà sướng rơn. Nó lại giơ một ngón tay lên: - Mày... mày... thông minh lắm. Tôi thấy tôi chả thông minh tẹo nào nhưng nghe nó khen, tôi cũng vui vui. Tới phiên tôi chất vấn: - Năm ngoái mày học trường nào? - Trần Quý... Quý Cáp. Lần này thì tôi biết chắc ông Trần Quý Cáp này chỉ lót có một chữ Quý. Tôi nheo mắt: - Vậy là mày ở Hội An ra? Hồng Hà gật đầu: - Ừ, Hội... Hội An là quê... quê tao. Tôi hất đầu về phía những đứa khác: - Mày biết tụi kia không? - Không... không biết. Tụi nó chắc là học... học sinh trường này. Do cảnh ngộ đưa đẩy, từ hôm đó tôi và Hồng Hà dần dần trở thành một đôi bạn thân. o O o Nhưng hai đứa tôi chơi thân với nhau là chuyện sau này. Còn trong những ngày đầu, lòng tôi vẫn không nguôi buồn bã. Tôi buồn đến mức đầu óc lúc nào cũng nhớ nhớ quên quên. Hôm đầu tiên bấm cửa phòng, tôi không đem theo chìa khóa. Trưa, tôi về, bác Đán đi đâu mất. Tôi lục khắp các túi áo túi quần một cách vô vọng, những ngón tay muốn đục thủng các lớp vải mà chiếc chìa khóa vẫn chẳng thấy đâu. Tôi lấy sợi kẽm chọc vào ổ khóa ngoáy quấy quá một hồi. Cuối cùng thúc thủ, tôi đành ném cặp xách rơi đánh xoạch vào bên trong rồi bám vách leo vô. Không có bác Đán, tôi không biết đường mò đến nhà bà Dần nấu cơm tháng. Trưa đó, tôi ôm tập thơ Gửi hương cho gió nằm đọc cho quên cơn đói. Những câu thơ Xuân Diệu ru tôi ngủ thiếp lúc nào không hay. Tôi bừng tỉnh khi cửa phòng xịch mở. Bác Đán bước vào, giật bắn người khi thấy tôi nằm lù lù bên trong: - Ủa, sao hồi trưa con không đi ăn cơm? Tôi không dám nói tôi không biết đường đến nhà bà Dần: - Dạ, con ăn rồi. - Con ăn ở đâu? - Dạ, ở trên trường! - Tôi phịa và nghe bụng reo lên - Con ăn bánh mì với tụi bạn. Bác Đán sực nhớ ra: - Ủa, con vào bên trong sao lại khóa cửa bên ngoài? Tôi đỏ mặt: - Dạ, hồi sáng con bỏ quên chìa khóa ở nhà! - Tới đây, tôi bỗng lây tật nói lắp của thằng Hồng Hà - Thế là... thế là con leo... leo vô! Bác Đán ngước nhìn bức vách. Rồi như nghĩ ra điều gì, bác rảo bước lại chỗ bàn làm việc. Tôi dõi mắt theo từng hành động của bác và tái mặt khi thấy bác cầm lên xấp hồ sơ in nguyên nửa dấu giày dơ hầy của tôi. Tôi nhắm mắt lại, chờ một cơn trách mắng trút xuống đầu. Nhưng bác Đán là người... hiền lương. Bác nói giọng nhẹ nhàng: - Lần sau đi ra ngoài con nhớ đem theo chìa khóa nghe con! Tôi thở phào: - Dạ, con sẽ nhớ. - Con cũng nhớ trưa và tối về ăn cơm với bác. Đừng ăn uống lung tung ngoài đường. - Dạ, con nhớ. Không biết bác Đán có tin những lời hứa hùng hồn của tôi không mà chợt nói: - Bác với ba con thân nhau như anh em ruột. Bác lo cho con như lo cho con trai bác. Giọng tâm tình của bác Đán khiến tôi nao nao trong dạ. Tôi bỗng hối hận vì đã leo vách vào phòng. Tôi hối hận vì đã làm bẩn hồ sơ giấy tờ của bác. Và tôi nói: - Con sẽ nghe lời bác như nghe lời ba con. Khi hứa như vậy, xin thề có trời đất chứng giám, tôi đã nói thật một trăm phần trăm. Tôi đã nói thật lòng bằng một giọng suýt khóc và ngày hôm sau tôi tiếp tục bỏ quên chìa khóa trong phòng. Và bác Đán lại dịu dàng: - Lần sau đừng vậy nữa nghe con? Tôi "dạ". Và lại bỏ chìa khóa trong phòng lần thứ ba. Điều bá láp nào cũng vậy, hễ lặp lại đến lần thứ ba thì tới sắt đá cũng phải dao động. Mẹ của bậc đại hiền Tăng Sâm lần đầu tiên nghe người ta bảo Tăng Sâm giết người vẫn tỉnh bơ ngồi dệt vải. Bà tin tưởng tuyệt đối con mình và biết chắc đó là lời đồn nhảm. Người thứ hai chạy ngang qua nhà bảo Tăng Sâm giết người, bà vẫn thản nhiên tiếp tục công việc. Nhưng đến khi người thứ ba cũng lặp lại y như thế thì bà hốt hoảng quăng thoi bỏ chạy. Mẹ Tăng Sâm còn không giữ nổi bình tĩnh trước một sự việc lặp đi lặp lại, huống gì bác Đán tôi. Lần thứ ba, bác Đán tôi đã chán làm người hiền lương. Bác chán dịu dàng, nhỏ nhẹ. Bác lớn tiếng quở trách: - Trời ơi là trời, mày làm sao thế hở con? Tôi im lặng. Vì không biết trả lời sao. Bác Đán ôm đầu: - Đầu óc mày lãng đãng như thế, làm sao mà học hành, làm sao thuộc bài thuộc vở được hở con? Tôi lí nhí: - Năm ngoái con đứng nhất lớp. - Đó là năm ngoái! - Bác Đán đưa mắt nhìn tôi, nghi ngờ - Năm ngoái chắc mày đâu có quên trước quên sau! Năm ngoái đúng là tôi không lơ ngơ như năm nay thật. Chỉ vì năm ngoái tôi nhiều bạn. Chỉ vì năm ngoái tôi mải yêu. Dù yêu phải hoa hồng... xứ khác, chẳng tới đâu. Năm nay tôi ra thành phố lạ. Tôi đang "buồn viễn xứ khôn khuây" như lời thơ Quang Dũng. Cho nên tôi cứ lơ lơ lửng lửng suốt ngày. Cho nên cách nhau có một bức vách mỏng mà tôi cứ ở bên ngoài còn chiếc chìa khóa thân yêu của tôi cứ ở bên trong, hoài hoài như vậy. Chán ghê! o O o Tôi càng chán hơn nữa khi phát hiện tụi bạn cùng lớp nói tiếng Pháp như gió, lại hay không tưởng nổi. So với cái giọng nhà quê của tôi, thật khác xa một trời một vực. Tôi học sinh ngữ Pháp từ năm lớp sáu. Xưa nay, tôi luôn luôn đứng đầu lớp môn Pháp văn. Năm ngoái, tôi đứng nhất, "giáo sư" Bá đứng nhì. Nhưng tôi là học sinh tỉnh lẻ. Dạy tôi lâu nay là các thầy giáo già. Các thầy dạy tôi kiểu tiếng Pháp nói theo giọng quê kiểng. Các thầy trò ngước lên hàng chữ "C'est un matin" trên bảng, lớn giọng đọc: - Xe ton ma tanh. Chúng tôi ngồi dưới ê a đọc theo. Hết "xe ton ma tanh" đến "xe ton banh lông", "xe ton cờ ray giông". Kiểu phát âm đó, thú thật chỉ có thầy trò tôi hiểu với nhau. Người Paris nghe, chắc họ phải đoán mò khổ sở. Thầy giáo dạy tiếng Pháp năm lớp mười hai của tôi là thầy Xuân Thu, vừa tu nghiệp tại Pháp về. Khác với các thầy giáo tôi học trước đây, từ đầu giờ đến cuối giờ thầy Xuân Thu "nổ" toàn tiếng Tây, không chêm một tiếng Việt. Tôi nghe như vịt nghe sấm. Trong khi đó, những đứa khác tỉnh bơ. Thầy Xuân Thu "nổ" một tràng, tụi nó liền "nổ" một tràng khác, tụi nó lập tức đáp lễ bằng một tràng lạch tạch khác nữa. Những lúc đó, tôi tưởng như mình đang ngồi trong một lớp học bên Tây, mặt méo đi vì lo lắng. Tiết tiếng Pháp nào cũng thế, thầy xuân Thu và tụi kia "nổ" qua "nổ" lại ì xèo suốt buổi học. Nhiều lúc, tai ù như xay lúa, tôi lại có cảm giác đang lạc vào một trận đấu súng, suốt buổi cứ co rúm trong góc lớp, nơm nớp sợ thầy ngoắt mình ra... đấu súng tay đôi. Thấy tôi muốn són ra quần, Hồng Hà mỉm cười hỏi: - Mày... mày nghe được... được hết không? Tôi gật đầu: - Tất nhiên là nghe đuợc hết. - Mày... mày hiểu được... được hết không? Tôi thở dài: - Tất nhiên là không hiểu chữ nào hết. Rồi tôi nhìn nó, mong tìm một đồng minh dốt đặc cán mai như mình cho đỡ tủi. - Mày cũng không hiểu chữ nào phải không? - Tao hiểu... hiểu được khoảng tám... tám, chín mươi phần trăm. - Xạo đi mày! - Thấy thằng cà lăm này không chịu dốt như mình, tôi thình lình đổ quạu. - Thật... thật đó! - Hồng Hà nuốt nước bọt - Tao... tao chỉ nói là... là dở! Nghe lời thú nhận buồn bã của Hồng Hà, lòng tôi bất giác chùng xuống. Hồng Hà nói tiếng Việt còn khó khăn trăm bề, huống gì nói tiếng Pháp. Nó mà nói chữ "carotte", sẽ không ai dám ăn củ cà rốt đó là cái chắc, thế nào nó cũng phát âm thành "ca... ca... rotte" cho mà xem. Người Pháp mà nghe tới chữ "caca" là bịt mũi bỏ chạy cả ngàn cây số. Tự nhiên tôi thấy tội nghiệp Hồng Hà. Trình độ tiếng Pháp của nó chắc không kém gì tụi bạn cùng lớp, chỉ tại cái tật nói lắp tai hại kia mà nó phải chịu thiệt thòi. Để nó bớt buồn, tôi hỏi lảng sang chuyện khác: - Tụi kia nói tiếng Pháp giỏi quá hén mày? - Tụi... tụi nó đa số là học... học sinh lycée Pascal chuyển qua. Hôm... qua tao mới điều... điều tra ra. Tôi tròn mắt: - Tụi nó là dân trường Tây hả? - Ừ. - Ra vậy! - Tôi xuýt xoa - hèn gì tụi nó nói tiếng Tây y như... Tây! Tôi chợt ngạc nhiên: - Ủa, tại sao tụi nó không tiếp tục học ở bên Pascal mà chuyển qua đây làm gì? - Tụi... tụi nó sợ rớt tú tài tiếng Pháp. Tụi... tụi nó cho rằng thi bên này dễ hơn. Tụi này tính toán khôn ghê. Tôi nhủ bụng. Thi tú tài ban văn chương, môn tiếng Pháp được xếp tới hệ số 3. Tụi nó học lycée Pascal từ nhỏ, làm bài thi môn tiếng Pháp ẵm điểm chín, điểm mười là cái chắc. Từ khi bắt đầu học tiếng Pháp, tôi đã nghe bạn bè trầm trồ kháo nhau về tụi học sinh trường Tây. Tụi nó bảo dân trường Tây học siêu lắm, lại toàn dân nhà giàu. Tôi không ao ước là dân nhà giàu, tôi chỉ muốn học siêu. Vì tôi sợ thi rớt. Vì tôi sợ mỗi khi thầy Xuân Thu kêu lên, tôi cứ đứng trơ như phỗng sẽ làm trò cười cho thiên hạ. Hôm sau, tôi đến lycée Pascal ghi tên học lớp đêm.